Chương 17: Part 4

Lại đề cập tới bệnh viện canh phòng sâm nghiêm.

Bạch Tuyết Lam đã phiền muộn khổ não chẳng tìm được lối thoát.

Tống Nhâm đi vào phòng bệnh. Bộ dạng Bạch Tuyết Lam hôm nay, hắn đều đã nhìn thấy. Bởi vì hắn là một kẻ trùng thành, mặc dù biết không nên tiến đến, nhưng hắn lại không an tâm, vào trong phòng rồi cũng chỉ nhíu mày, cứng ngắc lên tiếng: "Tổng trưởng, ngài nên ăn chút gì đi."

Bạch Tuyết Lam dường như không nghe thấy, thất thần đứng trong phòng bệnh.

Tống Nhâm nói tiếp: "Bằng không… hay là ngài ngồi xuống cạnh giường với Tuyên phó quan đi."

Nghe đến ba chữ Tuyên phó quan, Bạch Tuyết Lam mới lấy lại tinh thần, đi tới bên giường ngồi xuống, bàn tay vẫy nhẹ một cái, chẳng quay đầu lại mà nói với Tống Nhâm: "Cậu ra ngoài đi."

Thấy hắn như vậy, đến cơm cũng chẳng chịu ăn, Tống Nhâm không khỏi sốt ruột, bước dài một bước về phía trước. "Tổng trưởng, ngài không thể sa sút tinh thần như vậy được."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cậu không hiểu đâu."

Vói tay vào trong chăn, nắm lấy năm ngón tay gày gò của Tuyên Hoài Phong, nhỏ giọng nói: "Cậu ra ngoài đi."

Tống Nhâm lớn tiếng thở dài, nhưng dù nói thế nào cũng vô dụng, rốt cục vẫn phải đi ra.

Căn phòng bệnh yên tĩnh trở lại, có thể nghe được cả tiếng châm rơi.

Tuyên Hoài Phong ngủ mê man, hơi thở rất hỗn loạn, màu da tái nhợt, chỉ có gò má còn lưu lại sắc đỏ khiến người ta sợ hãi. Đó là sắc mặt chỉ xuất hiện ở bệnh nhân mắc bệnh nặng.

Bạch Tuyết Lam nắm tay y, tựa hồ ngay trong căn phòng đó, bất kể mặt trời lên xuống, vật đổi sao dời ra sao, thì kẻ đang lạc trong hoang mang vẫn không biết bản thân đang đứng nơi nào, chỉ cảm thấy như đang chìm trong cơn mộng u mê dài thật dài. Rõ ràng đang nắm chặt trong lòng bàn tay, lẽ nào lại sẽ biến thành hư ảo?

Không hiểu.

Không ai có thể hiểu được.

Từ anh mắt thoáng qua khi hắn còn trong trường học, con người ấy, ánh mắt ấy, bóng dáng ấy, mười ngón tay hoàn mỹ như ngọc ấy liền khắc sâu vào trong tâm khảm.

Ngay cả Bạch Tuyết Lam cũng không thể nói ra được dù chỉ một lý do.

Nếu số kiếp con người trên đời đều gánh trên lưng một nhiệm vụ thần thánh, vậy nhất định nhiệm vụ của hắn chính là Tuyên Hoài Phong.

Tất cả mọi người đều cho rằng hắn là người thông minh, duy chỉ hắn biết mình là kẻ si dại. Ngập tràn trong thế giới si dại ấy đều là Tuyên Hoài Phong.

Muôn hồng nghìn tía, là Tuyên Hoài Phong.

Ngọt bùi đắng cay, là Tuyên Hoài Phong.

Mỗi một loại cảm thụ, đều là Tuyên Hoài Phong.

Hắn có thể làm một quý ông, hắn có thể làm một tên giặc cướp, hắn có thể làm một chính khách, có thể không từ thủ đoạn, có thể bất chấp hậu quả, chỉ cần Tuyên Hoài Phong ở bên cạnh hắn, chỉ cần con người này sóng vai bên mình cả cuộc đời.

Bạch tổng lý nói hắn không tiền đồ.

Vậy thì cứ không tiền đồ đi.

Ngoại trừ người trước mắt này, hắn chẳng quan tâm đến điều gì nữa.

Bạch Tuyết Lam tự ngẫm, kỳ thực bản thân hắn chính là một kẻ ý chí sắt đá, vì một Tuyên Hoài Phong, hắn biết mình có thể từ bỏ thân quyến họ hàng, cho dù người khác không nói, chính hắn cũng biết bản thân chẳng qua chỉ là một con chó điên.

Chỉ Tuyên Hoài Phong mới có thể làm chủ hắn.

Nếu Tuyên Hoài Phong không còn, hắn sẽ chỉ là một con chó điên ngập tràn thù hận.

Trái tim Bạch Tuyết Lam băng giá như sắp nứt ra, nắm bàn tay Tuyên Hoài Phong, da thịt đó vẫn mền mại quyến rũ, nhưng cũng nóng đến độ có thể đốt cháy xương cốt, tựa như tính mạng của y không ngừng tiêu tan theo từng luồng nhiệt đang bốc ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!