Sự hỗn loạn lúc này đâu chỉ diễn ra ở một cái bệnh viện nho nhỏ? Ngay cả trong thành phố cũng cực kỳ không yên ổn. Bạch Tuyết Lam trộn lẫn thuốc trong bạch phiến, dốc sức đối phó với đám quân Quảng Đông một phen, tuy rằng hắn thỏa mãn hả hê, nhưng đám quân Quảng Đông này có tên nào là kẻ chịu nín nhịn nén giận.
Chẳng được mấy ngày, sự kiện nhân viên hải quan bị tập kích trên đường đã xảy ra liên tục hai lần, khiến cục cảnh sát cũng bị quấy động, tình hình càng thêm căng thẳng.
Ngay cả Niên Lượng Phú cũng không khỏi ngoan ngoãn ngồi yên trong nha môn.
Chỉ có điều, tính hắn trước nay vốn không phải là kẻ chịu ngồi yên, tuy rằng đã chuẩn bị bạch phiến bên người để hút trộm, nhưng không có Lục Phù Dung bên cạnh, hắn thực sự không chịu nổi sự cô đơn. Hôm đó, tìm được chút thời gian rảnh, hắn liền lên xe tới tiểu công quán.
Không ngờ xe riêng đến đầu hẻm thì đột nhiên có một cái bóng xông tới, tài xế vội vàng phanh xe.
Niên Lượng Phú chẳng chút đề phòng, thiếu chút nữa đụng vào tấm thủy tinh phía trước, đang biến sắc định mắng tài xế lại thấy tài xế ló đầu ra ngoài cửa sổ xe, kéo giọng mắng ầm lên: "Đâm chết bây giờ! Mụ ăn mày chết dẫm này, không nhìn xe hả, đâm chết mụ luôn giờ!"
Người đàn bà thiếu chút bị đâm trúng trái lại còn vội vã tiến lên một bước hỏi: "Niên Lượng Phú đại gia ở trong xe ạ?"
Vừa hỏi vừa liếc mắt vào trong xe dò xét.
Niên Lượng Phú vô cùng kinh ngạc, quay cửa sổ thủy tinh xuống hỏi: "Bà là ai?"
Người đàn bà kia thấy vậy, nước mắt dường như muốn trào ra, thê thiết nói: "Lão gia, là tôi mà. Lẽ nào ngay cả tôi mà ngài cũng không nhận ra? Cho dù chối bỏ tôi thì ngài cũng nên nhận ra cốt nhục của mình chứ. Chẳng phải mũi đứa bé này giống hệt mũi ngài hay sao?"
Lập tức đưa bọc đồ đang ôm trong lòng ra phía trước.
Vậy mới nhìn rõ, hóa ra là một đứa bé mới sinh cực kỳ nhỏ bé yếu ớt.
Đứa bé mới có bây lớn, không nên đưa ra đường mới phải.
Niên Lượng Phú nhìn lỗ rách lộ ra trên chiếc áo mỏng và đầu tóc bù xù hun đầy khói bụi lẫn dầu mỡ của người đàn bà nọ, lại nhìn chiếc cằm thon nhọn kia, quả thực có vài phần quen mắt, hắn cố gắng quan sát, chợt cả kinh thốt lên: "Chẳng phải là Tiểu Phượng Hỉ đó sao?"
Tiểu Phượng Hỉ khóc òa lên, vừa thút thít vừa nghẹn ngào nói: "Lão gia, còn không phải tôi sao. Tôi liều mạng vượt đoạn đường từ Nam Kinh tới đây, vất vả lắm mới vào được trong thành, ôm tiểu oan gia này đến Niên trạch tìm ngài lại bị người giữ cửa ngăn cản. May mà có một đầy tớ trai tốt bụng mách cho tôi biết phải đến nơi này chờ đợi."
Niên Lượng Phú nhìn lướt qua hai bên, may mà đây đã gần đầu hẻm, bốn bề vắng lặng, không gây chú ý.
Hắn không chịu xuống xe, ngồi trong xe mà hỏi: "Sao bộ dạng cô lại thành thế này? Đứa bé này là như thế nào? Không phải tôi đã cho cô một ngàn đồng, bảo cô tìm người bỏ nó đi à?"
Tiểu Phượng Hỉ đáp: "Chung quy vẫn là một miếng thịt trên người tôi, sao tôi đành lòng cho đặng? Rốt cuộc vẫn sinh ra con bé. Vốn tôi cầm tiền của lão gia rồi, nghĩ rằng không cần hát hí khúc nữa, tìm một việc mà sống yên ổn ở Nam Kinh; ai ngờ máy bay oanh tạc, đạn pháo ầm ầm trút xuống, loạn lạc nổi lên khiến khắp nơi đều là trộm cướp, người tốt chẳng còn cách nào sinh sống. Tôi đang trong thời gian ở cữ mà lưng phải cõng con, người không một đồng, xin cơm suốt đường dài mới tới được đây.
Cái đứa nghiệp trướng này vừa ra đời đã mang đầy bệnh tật, ngài làm cha cũng nên nhìn nó một cái chứ."
Niên Lượng Phú ló đầu nhìn thử, trước tiên đã ngửi thấy mùi chua lòm hôi hám, thật không biết là tỏa ra từ cơ thể người đàn bà kia hay đứa bé.
Đứa bé này rất xấu, da mặt nhăn nheo như khỉ con, lỗ mũi nho nhỏ chảy nước nhớt, đã chảy cả vào trong cổ.
Đúng là hắn đã từng yêu Tiểu Phượng Hỉ, song chỉ vì vị trí xử trưởng của mình mà không dám đắc tội phu nhân, hắn đành cho tiền bảo cô rời đi. Sau lại bao con hát Thập Lý Hương nên đã quên đi phần nào về người cũ, tiếp theo thì đến Lục Phù Dung, mối duyên trước đó lại càng bị chặt đứt chẳng còn một mảnh.
Đến nỗi mà người phụ nữ này đột nhiên xuất hiện trước mắt, hắn nhất thời chưa kịp nhận ra.
Niên Lượng Phú đang trầm ngâm, Tiểu Phượng Hỉ lại nói: "Ai nha, ngài là phụ thân mà, phải ôm con bé một cái nha. Đây là lần đầu tiên con bé gặp phụ thân đấy. Khổ cực cả chặng đường, giờ gặp được lão gia rồi, cuối cùng mẹ con chúng tôi cũng có đường sống."
Niên Lượng Phú nghiêng mặt nói: "Chậm đã, cô luôn miệng gọi lão gia như vậy, tôi thấy mình đảm đương không nổi."
Tiểu Phượng Hỉ giật mình thốt lên: "Ngài nói gì vậy?"
Niên Lượng Phú nói: "Chẳng phải quan hệ giữa tôi và cô đã được thanh toán sạch sẽ từ lâu rồi à? Cô biết đấy, tôi làm gì cũng rộng rãi, cô muốn một ngàn đồng, tôi lập tức cho cô một ngàn đồng. Giữa hai bên không nên dính dáng gì thêm nữa."
Gương mặt người phụ nữ mặc dù nhem nhuốc bẩn thỉu, nhưng vẫn nhìn ra vẻ hồng nhuận trên gò má, vậy mà lúc này gò má vốn hồng nhuận lộ vẻ vui mừng ấy chẳng còn chút máu, cô run rẩy nói: "Ngài… ngài không thể như vậy! Kể cả ngài có người khác rồi chướng mắt tôi, nhưng rốt cuộc đây vẫn là con gái của ngài, chẳng lẽ ngài muốn một người phụ nữ đến bản thân cũng chẳng nuôi sống được phải nuôi nấng con bé sao?"
Cô lập tức bước lên một bước, kề sát vào cửa xe.
Mùi chua chui vào mũi Niên Lượng Phú, hắn vội vàng lui người ra sau, khịt mũi nói: "Con gái tôi? Tôi nhìn không ra đấy. Lúc đó miệng cô dụ dỗ tôi, nói chỉ đối xử tốt với tôi, nhưng cô và Trương khoa trưởng, Lưu bí thư thường đến nhà hàng dùng bữa, lại còn được ông chủ Hoàng mời đến biệt thự trên Phong Sơn của lão chơi bời, có chuyện đó hay không? Tôi không muốn bị người ta lừa bịp tống tiền đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!