Sau khi Tuyên Hoài Phong bị bệnh, rất nhiều bạn bè tới thăm nom y.
Âu Dương Thiến đã tới hai lần, mỗi lần đều mang tới một bó hoa tươi mang đậm phong cách châu Âu, nghe bác sĩ nói bệnh nhân không thích hợp cho việc thăm hỏi, gương mặt cô lộ vẻ lo âu, hỏi bác sĩ hai câu liền gửi hoa ở lại, còn mình thì lặng lẽ rời đi.
Những đóa hoa đó tươi đẹp quyến rũ, dịu dàng yêu kiều, nõn nà mềm mại, chỉ tiếc rằng hồng nhan trước nay đều bạc mệnh, mới vừa tới tay Tống Nhâm đã bị ném vào thùng rác.
Vừa lúc Hoàng Ngọc San đi lên cầu thang bước về phía này, cô tiếc rẻ nói: "Đúng là chà đạp đồ đạc mà. Nhìn giấy bóng màu và ruy băng bên ngoài bó hoa, xem ra không phải thợ chăm hoa đưa tới rồi, là mua từ cửa hàng hoa tây dương đấy. Sợ rằng bó hoa thế này phải đến hai mươi ba mươi đồng đấy, đủ cho một gia đình bình thường tiêu xài cả tháng."
Tống Nhâm đáp: "Quan tâm nó tây hay không tây làm gì, tâm trạng tổng trưởng đang xấu, tuyệt đối không được đưa đồ mà bà cô họ Âu Dương này đem tới vào phòng bệnh của Tuyên phó quan, gây chú ý. Nếu cô em thích thì cô em nhặt đi."
Hoàng Ngọc San nói: "Cho dù em nghèo, em cũng chẳng tội gì phải nhặt thứ người ta ném đi."
Tâm trạng Thái Bình cũng chẳng tốt đẹp gì, hắn cau chặt mày, đứng bên cạnh ngăn Hoàng Ngọc San nói tiếp, hỏi Tống Nhâm: "Rốt cuộc Hoài Phong sao rồi?"
Nhắc tới chuyện này, Hoàng Ngọc San lập tức im lặng, cùng nhìn về phía Tống Nhâm.
Tống Nhâm nghĩ tới việc này cũng phiền muộn. Hắn có biết Thái Bình và Hoàng Ngọc San, thường chạm mặt họ ở viện cai nghiện, coi như là người quen, cho nên chẳng giấu diếm gì mà than thở: "Đúng là nguy hiểm quá, tên quỷ tây dương kia bảo là bệnh phổi. Gã là chuyên gia về bệnh này, nghe đâu còn là người giỏi nhất trong thành nữa. Tôi thấy gã cứ nói quá lên ấy, đến bây giờ vẫn chưa thấy khởi sắc gì, tổng trưởng sắp giết người đến nơi rồi."
Hoàng Ngọc San biến sắc thốt lên: "Ôi trời! Nặng đến thế ạ? Chẳng trách bọn em không được vào thăm, vậy phải làm sao bây giờ?"
Thái Bình giậm chân than thở. "Đều tại tôi. Đáng nhẽ đêm đó tôi không nên gọi điện kêu cậu ấy tới, vừa gặp đã cảm thấy sắc mặt cậu ấy không tốt rồi. Là do tôi hồ đồ, tôi chỉ nghĩ viện cai nghiện còn rất nhiều chuyện phải xử lý nên cũng chẳng hỏi han lấy một câu. Cậu ấy bận rộn suốt một đêm, không chịu đựng được nên mới bệnh thành như vậy. Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy xử tôi tội giết người cũng chẳng quá đáng."
Thái Bình là người tới thăm nhiều nhất trong số bạn bè, kiên trì một ngày tới hai chuyến, không như thế thì hắn không thể an tâm.
Hoàng Ngọc San thấy hắn tiều tụy như vậy cũng chẳng đành lòng, khuyên nhủ hắn: "Bây giờ Tuyên tiên sinh bị bệnh, anh bận rộn trong viện cai nghiện cũng phải tự giữ gìn sức khỏe một chút. Em thấy mấy ngày nay anh như gầy đi bảy tám cân vậy. Nếu anh bị bệnh, viện cai nghiện sẽ do ai quản lý đây? Y theo lời em nói, anh không nên chạy qua chạy lại hai bên như vậy. Em đã nhờ Tống đại ca rồi, nếu bệnh tình Tuyên tiên sinh có chuyển biến tốt, anh ấy sẽ thông báo cho anh một tiếng.
Lúc đó anh hãy tới thăm."
Tống Nhâm cũng cảm thán hắn làm bạn đúng là có tình có nghĩa, nói: "Cô em gái này nói rất đúng, không cần mỗi ngày đều tới đâu. Tôi hiểu tính tình tổng trưởng nhà chúng tôi mà. Cho dù cậu có tới một trăm lần cũng đụng phải vách tường cả trăm lần thôi. Đừng nói là cậu, ngay cả chị ruột của Tuyên phó quan tới thăm vẫn bị cản ở ngoài, người ta còn là phụ nữ đang mang thai đấy.
Kỳ thực tổng trưởng cũng có nỗi khổ tâm riêng, bệnh của Tuyên phó quan là bệnh truyền nhiễm, không nên để quá nhiều người tới thăm mới tốt."
Những người đến và đi bên ngoài đều bị Tống Nhâm ngăn cản, Bạch Tuyết Lam cũng chẳng để tâm.
Tuy rằng mỗi giây mỗi phút đều không rời mép giường Tuyên Hoài Phong, nhưng bất kể hắn chăm sóc chu đáo ra sao, thì căn bệnh của y vẫn càng ngày càng nặng.
Qua một ngày nữa, bác sĩ Jinder đến kiểm tra cho bệnh nhân cúi đầu thở dài, ngay cả mái tóc vàng đã từng lấp lánh kia tựa hồ cũng ảm đạm chẳng còn ánh sáng.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Thế nào?"
Jinder trầm ngâm đáp: "Thật đáng tiếc, thật không tốt."
Bạch Tuyết Lam nghe xong, trái tim như bị ai đó giáng cho một đòn đau đớn cùng cực, nhất thời chết lặng. Cách một hồi, hắn thấp giọng hỏi: "Chẳng phải hôm qua anh đã cho cậu ấy dùng loại thuốc mới của ngoại quốc đó thôi? Chung quy phải bắt đầu có hiệu quả chứ."
Jinder nói: "Bạch tiên sinh, bác sĩ không thể đảm bảo… trăm phần trăm. Thuốc rất tốt… nhưng không phải… ai dùng đều có tác dụng."
Hôm qua Bạch Tuyết Lam đã hỏi bác sĩ thuộc bệnh viện Đức, họ cũng hết đường xoay xở, những người có kinh nghiệm chung quanh đều nói bác sĩ Jinder chính là người giỏi nhất trong việc chữa bệnh này.
Bạch Tuyết Lam nói: "Chắc chắn còn biện pháp khác."
Jinder đáp: "Thuốc này… đã là tân tiến nhất… được bạn bè giúp đỡ… mới khẩn cấp mang được từ Anh tới. Giả như ngay cả nó cũng không có tác dụng, tôi e rằng…"
Hắn không nói hết câu, lắc đầu.
Qua một hồi lâu, hắn kiên quyết nói: "Người Trung Quốc các người… có một câu nói… gọi là: Người lương thiện sẽ được trời che trở."
Các bác sĩ khám bệnh, phàm là nhắc đến vấn đề "người lương thiện sẽ được trời che trở" thì đa phần đều là không đủ sức cứu chữa nữa, đành phải chờ ý trời.
Bây giờ ngay cả bác sĩ ngoại quốc cũng đã thốt ra câu này, đúng là khiến người ta càng thêm tuyệt vọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!