Nhắc đến người phụ trách bệnh viện Đức này, đồng thời tiếp nhận hai bệnh nhân là Triển Lộ Chiêu và Tuyên Hoài Phong đúng là vừa mừng vừa lo.
Mừng là vì cả hai bệnh nhân đều có lai lịch lớn, đương nhiên không cần phải lo đến vấn đề thu được tiền tài. Nếu đều chữa trị khỏi, vậy thực sự sẽ gây dựng được danh dự rất lớn cho bệnh viện.
Lo lắng là vì nếu địa vị to thì khí thế cũng rất nặng nề. Chỉ một bệnh nhân mà lại gióng trống khua chiêng chiếm hai tầng lầu. Hai người… chẳng cần nói nhiều, kiên quyết bao trọn bốn tầng lầu.
Cả bệnh viện tổng cộng mới có vài tầng, bốn tầng lầu bị ngang ngạnh bao trọn, rất nhiều bệnh nhân vốn ở bên trong đã bị đám đại binh nã súng hô quát "mời" ra ngoài.
Mọi người tức giận nhưng không dám ý kiến gì, tất cả đều chen xuống lầu một đông nghìn nghịt, phòng bệnh chứa không đủ nên đành phải nhồi đầy giường bệnh ngay lối đi.
Cứ như vậy, giường bệnh không còn đủ chỗ, bệnh nhân không sắp xếp được thậm chí phải chuyển viện.
Nhất thời, xe cộ trong bệnh viện đều được trưng dụng để chuyển giao bệnh nhân, kèn đồng vang lớn rồi lái ra ngoài.
Đúng lúc này, một chiếc ô tô riêng loại nhỏ lại ngược dòng xe cộ lao tới đây. Bởi vì lái quá nhanh nên suýt nữa đã đâm phải một chiếc xe chở bệnh nhân, tài xế lái xe cứu thương lập tức quay cửa kính xe xuống mà mắng ầm lên.
Người trên chiếc ô tô riêng chẳng thèm để ý tới, xe từ từ hãm phanh, một vị công tử tuấn tú trẻ tuổi nhảy xuống, tay ôm ngang một người phụ nữ lớn tuổi, khắp mặt, đầu và cổ bà đều là máu tươi. Hắn chỉ để ý xông vào bệnh viện, đùng đùng chạy va chạm hết người nọ đến người kia trên hành lang chật kín, gân cổ gọi: "Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi?"
Một bác sĩ nam thấy bộ dạng hắn như vậy liền chạy tới nói: "Để tôi xem."
Kiểm tra qua một lượt, bác sĩ đã phát hiện ra đầu của người phụ nữ lớn tuổi kia bị va chạm dẫn đến thương tích.
Bác sĩ nói: "Bị thương rất nặng, mau đưa đến bệnh viện khác đi."
Lâm Kỳ Tuấn gấp như kiến bò chảo nóng. "Nếu bị thương rất nặng, vậy tại sao còn mất công đưa đến bệnh viện khác? Huống chi chẳng phải bệnh viện của các người chính là nơi chữa ngoại thương tốt nhất à? Đừng dài dòng nữa, mau trị bệnh đi."
Bác sĩ giơ tay lên, nói: "Ngài xem chỗ này loạn thế này đây, bệnh nhân ban đầu đều đang được đưa sang nơi khác, nào còn chỗ để thu thêm bệnh nhân mới nữa? Không phải tôi không chịu, mà thực sự không có năng lực đó. Tôi bảo ngài nhanh đưa đến bệnh viện khác là suy nghĩ cho bệnh nhân, sợ chậm chân sẽ hỏng việc."
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Muốn bao nhiêu tiền tôi cũng chi được. Đây là mẫu thân tôi!"
Bác sĩ lại sốt ruột đến nỗi giậm chân, hai tay xua kịch liệt giữa không trung. "Tiền nong cái gì? Phòng trị bệnh ở trên lầu, nhưng có đại binh ôm súng canh ở hành lanh kia kìa. Thiết bị chữa bệnh lẫn bác sĩ giỏi nhất đều bị hai bệnh nhân bao trọn rồi. Một quân trưởng của quân Quảng Đông, còn có cả một vị quan lớn nào đó của hải quan nữa. Ngài có bản lĩnh thì đi thương lượng với bọn họ ấy."
Lâm Kỳ Tuấn nghe đến sửng sốt.
Hắn biết Triển Lộ Chiêu trúng đạn phải nằm ở bệnh viện Đức.
Nhưng không biết tại sao hải quan cũng đến đây chiếm địa bàn.
Lâm Kỳ Tuấn cúi đầu thở hổn hển.
Lâm lão phu nhân ngất lịm đã lâu, búi tóc chải tỉ mỉ trước đó đã nghiêng lệch qua một bên, rất nhiều lọn tóc rối bời rũ xuống, nửa mái tóc hoa râm dính máu tươi đỏ sẫm, khiến người ta nhìn mà đau lòng không thôi.
Hắn nghiến răng một cái, giao mẫu thân cho quản gia theo sát phía sau. "Tôi đi nói chuyện với bọn họ!"
Xoay người lập tức chạy lên lầu.
Chạy một mạch lên lầu ba lại bị hộ binh phía hải quan ngăn cản, Lâm Kỳ Tuấn kêu to: "Tôi là bạn học của Bạch tổng trưởng nhà các người! Là bạn lâu năm của Tuyên phó quan nhà các người! Tuyên Hoài Phong ở đâu? Tôi muốn gặp cậu ấy!"
Tống Nhâm đi tới, thấy là hắn liền nhíu mày hỏi: "Lâm thiếu gia, ngài có việc gì à?"
Lòng Lâm Kỳ Tuấn nóng như lửa đốt, không kiên nhẫn phí thời gian với một gã hộ binh, chỉ vội vàng hỏi: "Hoài Phong có ở đây không? Mau gọi cậu ấy tới, tôi tự nói với cậu ấy."
Trong lòng hắn nghĩ, chỉ cần Tuyên Hoài Phong biết mẫu thân hắn bị thương, đương nhiên y sẽ không nói hai lời mà lập tức ra sức giúp đỡ.
Nhưng Tống Nhâm nghe vào tai lại cảm thấy cực kỳ khó chịu, thầm nghĩ: Vì cái tên nhà ngươi mà tổng trưởng nhà chúng ta đã giận dỗi với Tuyên phó quan biết bao nhiêu lần. Giờ Tuyên phó quan bệnh thành thế này, vậy mà ngươi không đến nói lời an ủi; cho dù có đến an ủi thật, phỏng chừng tổng trưởng vẫn chẳng chào đón ngươi. Lại còn bày trò phách lối trước mặt lão tử làm cái thá gì?
Tống Nhâm nói: "Tuyên phó quan bị bệnh, hiện tại ngài ấy chẳng giúp được ai hết. Xin lỗi, mời ngài trở về cho."
Lúc này Lâm Kỳ Tuấn mới biết Tuyên Hoài Phong bị bệnh, trong lòng ngạc nhiên, nhưng sự sống chết của mẫu thân đang ở trước mắt, hắn cũng bất chấp việc hỏi han bệnh tình của Tuyên Hoài Phong, vội vàng nói: "Nếu vậy thì… vậy nhất định Bạch Tuyết Lam có ở đây. Làm phiền cậu mời hắn đến đây cũng được. Chỗ tôi có một bệnh nhân đang rất nguy kịch, người lầu dưới nói phòng trị bệnh và bác sĩ giỏi đều được hải quan bao trọn, giờ chỉ cần cho tôi mượn dùng một lát là tốt lắm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!