Chương 13: (Vô Đề)

Gặp mặt Lâm Kỳ Tuấn, quan sát sắc mặt lẫn lời nói của hắn, Tuyên Hoài Mân đã đoán được không phải do Lâm Kỳ Tuấn động tay động chân, song lại muốn Lâm Kỳ Tuấn đồng ý cho mình một lời hứa, vậy coi như là có chút thành quả. Tuyên Hoài Mân ngồi trên xe hơi, vừa suy nghĩ vừa quay về bệnh viện.

Vào trong khu phòng bệnh rồi lại thấy mấy người mặc sắc phục chướng mắt, Tuyên Hoài Mân nhìn thoáng qua vài lượt bèn im lặng trở về nơi của mình, hỏi một binh sĩ Quảng Đông đứng trên hành lang: "Sao tôi thấy, hình như ở trên lầu ba là người của hải quan?"

Gã binh sĩ Quảng Đông đứng nguyên tại cương vị, ngoại trừ lúc đi tiểu thì luôn thành thật không rời đi xa, không biết Tuyên Hoài Mân hỏi cái gì nên ngây ngô đáp: "Tôi mới nghe một y tá xinh đẹp nói: Tối hôm qua trong bệnh viện xảy ra chuyện lớn, rất nhiều người xuất hiện chứng bệnh dịch, còn có người của cục cảnh sát đến tra hỏi nữa, không phải hải quan đâu."

Tuyên Hoài Mân nói: "Ông nói gà bà nói vịt."

Xoay người đi tìm binh sĩ thuộc đội cảnh vệ của Triển Lộ Chiêu, gọi một người tên Thôi Đại Minh đến, kẻ bình thường làm việc coi như lanh lợi, căn dặn gã: "Dưới lầu có mấy tên hải quan, cậu đi thăm hỏi một chút xem có phải tới tra án gì hay không?"

Thôi Đại Minh trả lời một tiếng, đang định đi thì Tuyên Hoài Mân lại gọi gã lại, chỉ điểm: "Cậu đừng đánh rắn động cỏ, cởi quân trang trên người ra, tùy tiện tìm một bộ áo choàng trắng mặc vào, đến gần nghe ngóng một chút rồi trở lại."

Thôi Đại Minh ngầm hiểu, gật đầu rời đi.

Tuyên Hoài Mân đi tới phía ngoài phòng bệnh, thấy ngoài cửa xuất hiện thêm một đám binh lính, tuy rằng đều mặc chung một loại quân phục, nhưng nhìn gương mặt xem ra không phải người thuộc đội cảnh vệ của Triển Lộ Chiêu, nên lập tức hiểu ra là có người đến thăm bệnh.

Hắn hỏi một gã binh sĩ trong số đó: "Người đến thăm quân trưởng bên trong là ai vậy?"

Gã binh sĩ liếc mắt quan sát hắn, biết hắn là một trưởng quan liền trả lời: "Là tư lệnh gọi lữ trưởng của chúng tôi cùng đến đây họp đấy. Lữ trưởng bảo chúng tôi giữ cửa, đừng để người vớ vấn đi vào."

Tuyên Hoài Mân hỏi: "Ngay cả tôi cũng không cho vào? Cậu biết tôi là ai không?"

Liền báo thân phận của mình cho gã biết.

Gã hộ binh đó nói: "Quan trên, tôi có biết gì đâu, dù sao lữ trưởng chúng tôi nói như thế nào thì chúng tôi phải tuân thủ như thế ấy. Tôi không dám tự ý cho ngài tiến vào đâu. Ngài chờ đã, tôi vào hỏi hộ ngài một tiếng."

Nhiều ngày nay, Tuyên Hoài Mân đã coi phòng bệnh của Triển Lộ Chiêu thành nhà của mình, coi chừng nó từng giờ từng phút.

Không ngờ bất quá mới ra ngoài một chuyến, lúc trở về thì bản thân đã biến thành người ngoài, hắn chẳng những không giận mà còn nở nụ cười, giả vờ hào phóng phủi quần áo, chỉ vào cửa phòng nghỉ mà nói: "Được, cậu vào trong đi, nói với quân trưởng là tôi đã về, bị các cậu chặn ở bên ngoài, xem hắn nói như thế nào. Tôi sẽ chờ ở đây."

Gã binh sĩ thực sự đi vào, chốc lát sau liền từ trong phòng đi ra.

Tuyên Hoài Mân cười hỏi: "Thế nào?"

Gã binh sĩ cười mỉa: "Quan trên, bên trong đang bàn việc chính sự, ngài phải chờ bên ngoài một lúc."

Nụ cười của Tuyên Hoài Mân cứng lại, cười lạnh nói: "Là Ngụy lữ trưởng nói như vậy?"

Gã binh sĩ đáp: "Không phải lữ trưởng chúng tôi nói, đây là do tư lệnh nói."

Mặt Tuyên Hoài Mân đỏ lừ lên, chớp mắt lại chuyển thành xám trắng, cố làm như vô tình hỏi, "Quân trưởng nói sao?"

Gã binh sĩ đáp: "Quân trưởng nhắm mắt nằm trên giường, không nói chuyện."

Gã theo chân thượng cấp của mình tới, đây là lần đầu tiên gặp Tuyên Hoài Mân, nghe hắn nói là phó quan của quân trưởng, nguyên tưởng rằng hắn là nhân vật khó lường thế nào, sau nhìn ý tư lệnh có vẻ rất ghét hắn, lúc họp mà ngay đến cửa cũng không được vào thì còn là quan trên có thể diện gì chứ, cho nên gã chẳng quá nịnh bợ, nói xong liền hơi dựa lưng vào tường, đứng vắt chéo chân không nói chuyện.

Mất mặt trước một tên binh sĩ tầm thường, cơn tức giận trong lòng Tuyên Hoài Mân bùng lên, nhưng biết bên trong là Triển tư lệnh nên không dám phát tác, đứng trên hành lang cũng không được, mà ngồi cũng chẳng xong, tức giận đến nỗi sắc mặt đen sì.

Hắn chợt suy nghĩ, mấy người bên trong đều là nhân vật quan trọng bên quân Quảng Đông, đại khái tới đây là để thảo luận việc có thuốc trộn lẫn bên trong bạch phiến, bản thân mình tốt xấu gì cũng coi như một phần tử làm việc trong đó, tại sao lại cách ly mình?

Cho nên, trong cơn tức giận của hắn còn xuất hiện thêm chút kinh sợ, tựa như có gì nguy hiểm đang tới gần.

Bởi vậy hắn càng không chịu rời đi, nhất quyết đứng cùng đám đại binh đó, kiên trì chờ đợi.

Qua nửa tiếng đồng hồ mới nhìn thấy cửa phòng đóng chặt hơi mấp máy, cửa bị kéo vào bên trong, Triển tư lệnh dẫn đầu đi tới, theo phía sau là Trương phó quan, sau nữa là mấy sư trưởng và lữ trưởng. Xem ra đúng là vừa mở hội nghị quan trọng.

Tuyên Hoài Mân nhanh chóng đứng nghiêm, kính một lễ, kêu: "Tư lệnh."

Triển tư lệnh đang lướt qua bên cạnh, vốn không muốn để ý đến hắn, bị hắn gọi như thế bèn quay lại một bước, ngừng trước mặt hắn, trừng đôi mắt quan sát hắn từ trên xuống dưới hai lượt, lầm bầm nói: "Thằng lỏi con khốn kiếp, mày đúng là biết rót mật vào tai đấy. Quân trưởng chúng bay đang nằm trên giường không động đậy được mà còn vì mày mà tranh luận với lão tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!