Chương 12: Part 2

Thay một bộ âu phục thẳng thướm, nhét một chiếc khăn tay trắng xinh đẹp vào túi áo, để lộ ra góc khăn trắng muốt, ngắm nhìn trong gương một lượt từ trước ra sau.

Trong gương là một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc thời thượng, nhãn nhặn tuấn tú, phong độ cao ngất, không thể tìm ra chút khuyết điểm nào từ đầu tóc cho đến cách ăn mặc.

Hắn hài lòng gật đầu, lúc này mới đi ra khỏi phòng.

Đến phòng khách nhỏ rồi, Lâm Kỳ Tuấn đứng ngoài cửa cẩn trọng ho khan một tiếng mới đưa tay xoay chốt mở cửa ra, cười nói: "Hoài Phong, xin lỗi, để em chờ…"

Ánh mắt vừa chạm phải người đứng bên trong liền nhất thời nghẹn họng.

Tuyên Hoài Mân cười lạnh nói: "Lâm thiếu gia hăng hái quá đi mất. Mạng sắp mất đến nơi còn nhung nhớ Hoài Phong. Sau này tôi sẽ giúp ngài báo một tiếng, bảo hắn nhớ thật rõ chút tình cảm đó rồi tung một nắm đất lên mộ anh nhé, thế nào?"

Lâm Kỳ Tuấn cực kỳ ngượng ngập, vội vàng đóng cửa lại, đè nặng âm thanh hỏi: "Sao cậu lại tới đây? Không phải đã nói rồi sao, có chuyện thì gọi điện đến cửa hàng dương hành, dạo này mẫu thân tôi đang ở đây."

Tuyên Hoài Mân nói: "Ủa, lão phu nhân ở đây sao? Vậy thì tốt quá, mời bà ra đây đi, có một chuyện cần xin lời bình của bà."

Nói đến phần sau, giọng cất cao lên.

Lâm Kỳ Tuấn hoảng đến nỗi tưởng chừng buốn đưa tay bịt miệng hắn, song khi chạm phải ánh mắt độc ác của Tuyên Hoài Mân thì lại buông lỏng tay, vô cùng hối hận vì dính phải tên sát tinh này, đành phải dậm chân thở dài: "Cậu lại có yêu cầu gì? Cậu nói đi."

Tuyên Hoài Mân nói: "Tôi không đến đây để đặt yêu cầu, tôi hỏi anh, số hàng hóa trên Hồng Phúc Hào bị trộn lẫn thuốc gì?"

Lâm Kỳ Tuấn sửng sốt hỏi: "Trộn lẫn thuốc gì cơ?"

Tuyên Hoài Mân kể lại truyện đêm qua, lại quan sát hắn rồi hỏi: "Anh không biết?"

Lâm Kỳ Tuấn nghe ra trong lời Tuyên Hoài Mân nói kèm theo sự nguy hiểm khôn cùng, mồ hôi lạnh rịn đầy trán, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn hắn nói: "Tôi không biết, thật sự không biết. Tôi chưa từng mở chỗ bạch phiến của các người ra chứ đừng nói là trộn lẫn thứ gì vào trong. Tôi là người làm ăn chân chính, cớ gì phải trộn lẫn thuốc vào hàng hóa của các người, để rồi kết thù với các người?"

Tuyên Hoài Mân lạnh lùng nói: "Vậy cũng chưa chắc. Phỏng chừng anh cũng có chút không phục khi phải vận chuyển bạch phiến cho chúng tôi, hại chúng tôi tuyệt đường buôn bán rồi thì anh cũng sẽ không cần phải giúp chúng tôi nữa, có đúng vậy không? Biết đâu chừng anh đang muốn gây ấn tượng tốt với ông anh quản lý viện cai nghiện của tôi. Chẳng phải anh vẫn luôn tâm tâm niệm niệm nhớ đến hắn ta sao? Đúng dịp, dùng đồ của tôi để khiến hắn vui vẻ một chút.

Viện cai nghiện của hắn ấy à, hôm qua nhận được nhiều bệnh nhân lắm."

Lâm Kỳ Tuấn chán nản vỗ lên mặt bàn một cái, vẻ mặt khổ sở mà thở dài: "Ai, đúng là oan chết tôi."

Tuyên Hoài Mân hỏi: "Chỗ hàng đó là do anh chở tới đây, nó đã qua tay anh. Không phải anh thì là ai?"

Lâm Kỳ Tuấn nói: "Sao lại chỉ qua tay tôi? Chỗ hàng đó đã từng bị hải quan giữ lại, chẳng phải cậu đã tìm người thu về đấy à? Thuyền trưởng Hồng Phúc Hào đã nói với tôi, thuyền ở bến tàu phía tây, là Niên xử trưởng của hải quan tới bảo người thả ra. Có phải chính cậu đã phái Niên Lượng Phú tới giải quyết không? Hắn là anh rể của Hoài Phong, tại sao không phải là hắn làm?"

Tuyên Hoài Mân nói: "Không thể là Niên Lượng Phú."

Lâm Kỳ Tuấn hỏi: "Sao cậu biết?"

Tuyên Hoài Mân hừ một tiếng.

Lục Phù Dung thân yêu của Niên Lượng Phú bị hắn nắm trong lòng bàn tay, bản thân lại bị nghiện bạch phiến, tuyệt đối không thể có gan làm chuyện như vậy.

Tuyên Hoài Mân thầm khẳng định trong lòng, nhưng nghĩ không nhất thiết phải nói cho Lâm Kỳ Tuấn nghe.

Lâm Kỳ Tuấn trầm mặc, trái tim "phanh phanh" nhảy loạn. Đương nhiên hắn biết bản thân mình không trộn lẫn thuốc trong bạch phiến, nhưng đám quân Quảng Đông này cực không nói lý, vạn nhất Triển Lộ Chiêu hoài nghi lên đầu mình, không phân biệt phải trái, vậy hắn thật sự có thể giết oan mình.

Vậy việc quan trọng trước mắt là giải quyết với Tuyên Hoài Mân đã.

Hắn bèn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tuyên Hoài Mân, một lát sau, giọng nói chứa chút vẻ cầu xin, "Hoài Mân, thật sự không phải tôi đâu. Cậu biết tính tôi rồi đấy, ngay cả lá gan giết con gà còn không có thì sao có thể trộn thuốc vào bạch phiến?"

Tuyên Hoài Mân nói: "Anh đang cầu tôi đấy hả?"

Lâm Kỳ Tuấn đáp: "Cậu giúp tôi một tay đi."

Không thể nhìn ra chút cảm xúc nào trên gương mặt Tuyên Hoài Mân, hắn nhếch khóe miệng hỏi: "Coi như không phải anh làm, vậy tại sao tôi phải giúp anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!