Trong thời đại văn minh này, một đêm cuồn cuộn sóng gió kia đương nhiên không thoát khỏi đôi mắt của kẻ có tâm. Hơn nữa, dưới màn đêm ấy còn vô vàn sóng ngầm xao động, rất nhiều tin tức đã được chuẩn bị sẵn sàng.
Sáng sớm hôm sau, trên báo xuất hiện rất nhiều tin tức đặc sắc, vài ký giả ở các tờ báo nhỏ như được tận mắt chứng kiến mà đem sự kiện đêm qua viết thành các tình tiết phức tạp, thành tiểu thuyết tuyệt luân đặc sắc, vạch trần đủ loại nội tình.
Tỷ như có bài tên là "trúng độc ma túy" sinh động như thật, nói tay buôn ma túy vì kiếm tiền mà trộn lẫn "đồ" vào trong bạch phiến như thế nào, "đồ" trộn vào vốn mang độc, nếu dùng ít sẽ không gây tổn hại, song lòng tham luôn không đủ, không cẩn thận một chút mà dùng thứ đó vào đương nhiên sẽ sinh ra bệnh tật, gây ra thảm họa ngày hôm qua.
Phía sau áng văn đó không thể thiếu phần viết về những chuyện tầm thường và lời lẽ nhàm tai, cũng chính là viết về mười hai chữ lớn do chính phủ đề xướng: "Hít thuốc đáng thẹn, hại người hại mình, quay đầu còn kịp".
Dựa vào biểu hiện cả đêm qua, viện cai nghiện đã thu hút được rất nhiều sự tuyên dương. Đó cũng là hợp lẽ. Trước cửa chính viện cai nghiện, bệnh nhân chen chúc tranh nhau nói: Mọi người khóc rất thương tâm, cuối cùng được viện cai nghiện diệu thủ hồi xuân ra tay, khiến tình thế xoay chuyển. Cả câu chuyện được kể lại vô cùng lâm ly, vô cùng nhẹ nhàng vui vẻ, bất kể ai đọc cũng muốn vỗ bàn trầm trồ khen ngợi.
Tự thân Hoàng Vạn Sơn trải qua chuyện trọng đại nên cũng kiếm được một mối hời lớn trong việc này.
Vết thương trên chân hắn đã tốt hơn nhiều, vốn có chút hữu nghị với chủ biên của tòa soạn nên đã đòi được hàng ghế đầu dành cho ký giả. Hắn hỏi Thái Bình và em gái mình về tình huống đêm qua, chỉ cần qua lời kể của hai người hắn cũng có được một tin tức cực kỳ tốt.
(Hàng ghế đầu dành cho ký giả: theo mạch truyện thì mình nghĩ nó có nghĩa là dành được một xuất đăng bài trên báo)
Bởi vậy hắn vắt hết óc, vận hết sức lực vào đầu bút, sáng sớm tầm bốn năm giờ liền nghiêm túc viết lách trên giấy viết bản thảo rồi đưa đến tòa soạn. Chủ biên kia đọc qua đầu mục "Trong ma túy bị trộn lẫn thuốc độc độc hại quốc dân. Dũng sĩ cai nghiện hăng hái cứu giúp" liền cảm thấy rất phù hợp với tình hình lúc này, hắn lập tức vỗ tay, cho in ấn thành tin tức quan trọng được đóng khung đỏ, còn Hoàng Vạn Sơn nhận được khoản nhuận bút thật dày với cái giá sáu mươi đồng.
Dân chúng trong thành chỉ quan tâm xem náo nhiệt.
Dậy sớm vào quán trà, gọi một lồng bánh bao nhỏ, một bầu trà thơm, vừa đọc báo vừa mắng một tiếng đám buôn ma túy thật ghê tởm, khen một tiếng viện cai nghiện thật đúng là có bản lĩnh, ca ngợi phong thái lần này của chính phủ quả là mạnh mẽ vang dội.
Song bọn không biết, ở đầu bên kia, dư âm của đao quang kiếm ảnh vẫn chưa dừng lại.
Tỷ như Chu thính trưởng của cục cảnh sát, chẳng những một đêm ngủ không an giấc, đến hừng đông lại náo loạn ầm ĩ vô cùng khó chịu với một vị lão đại qua điện thoại.
Triển tư lệnh thuộc quân Quảng Đông đích thân gọi điện thoại tới, giọng điệu vô cùng khó nghe.
Lão mất hứng, Chu thính trưởng lấy đâu ra vui vẻ, cầm ống nghe nói: "Tối hôm qua họp ở phủ tổng lý, Bạch tổng lý giải quyết rất dứt khoát, đem công việc giao cho Bạch Tuyết Lam, phía bên cục cảnh sát chỉ tham gia trên danh nghĩa. Kẻ dùng đầu mối tố cáo từ đám hút bạch phiến để bắt người khắp nơi đều là binh lính do hải quan phái đi. Thủ hạ của tôi cũng đã đến bệnh viện duy trì trật tự, làm chút ghi chép. Mọi người bị nhốt trong hải quan, hôm nay ông muốn tôi thả người?
Tôi tới đâu thả người hả?"
Triển tư lệnh nói: "Lão Chu, ông đừng bảo lão tử bẩn thỉu, cái con mẹ nó chứ, ông là thính trưởng của cả đám cảnh sát, tại sao lại để hải quan nó cưỡi nó đạp lên đầu thế hả? Lần trước chúng ta uống rượu hoa, ông ôm con kỹ nữ Phấn Điệp kia rồi vỗ ngực hứa với lão tử ra sao? Số tiền hiếu kính mỗi tháng, đám tiểu tử phía dưới cũng chẳng xén của ông chút đỉnh, cung phụng ông như tổ tông nhà nó vậy. Chung quy ông vẫn phải nghĩ chút biện pháp đi.
Họ Bạch kia đúng là đồ súc sinh, người để hắn bắt đi, có thể hắn sẽ thực sự coi chúng gà con mà bóp chết từng đứa đấy!"
Chu thính trưởng thở dài một tiếng, "Đủ rồi. Lẽ nào việc lần này vẫn do tôi có lỗi với các ông? Tự quân Quảng Đông các ông vào thành, chuyện gì có thể bao dung, tôi đâu có không bao dung đâu. Tôi lấy được tin tức: bên hải quan bắt được vài người và thẩm tra ra được vài tình báo. Hiện tại chính phủ đả kích bạch phiến cực kỳ mạnh, vậy mà các ông lại còn trộn lẫn thuốc độc bên trong…"
Ở đầu dây bên kia điện thoại, Triển tư lệnh tức giận quát lên như dã thú: "Ai trộn độc vào ma túy? Con mẹ nó chứ, tôi ăn no căng bụng rồi, chẳng lẽ lại trộn độc bên trong ma túy của mình để giết chết đám gà đẻ trứng vàng ấy à? Lũ hút bạch phiến chết hết thì chỗ bạch phiến của lão tử biết bán cho ai?"
Chu thính trưởng nghe lão nói thẳng ra hai chữ bạch phiến liền thầm mắng cái tên thô thiển này không biết che giấu, tuy tằng hai bên đều thầm hiểu, nhưng sao lại nói huỵch toẹt ra với thính trưởng của cục cảnh sát như vậy chứ, đành vội vàng chặn lời lão: "Được rồi, được rồi, tôi không biết nội tình của các ông. Dù sao đã đến nước này rồi, mấy thứ buôn bán này của ông không tránh khỏi bị gõ đầu vài cái đâu.
Tôi cảnh báo trước cho ông biết, mấy ngày tiếp theo, chính phủ định làm vài việc đẹp mắt cho dân chúng nhìn. Ông bảo người dưới tay mình kiềm chế lại chút đi, gần đây đừng làm gì náo động quá."
Triển tư lệnh hỏi: "Vậy người của tôi thì sao?"
Lòng Chu thính trưởng hừng hực như cây đuốc bị đốt cháy, hung tợn nói: "Người ở trong tay hải quan, đừng có hỏi tôi!"
"Rụp" một tiếng, lập tức cúp điện thoại.
Triển tư lệnh ở trong hành quán nghe tiếng cúp điện thoại cũng dập mạnh ống nghe xuống, đứng tại chỗ chống nạnh thở phì phò.
Trương phó quan đi tới, thấy bộ dạng lão thế này nên nhất thời chẳng dám nói lời nào, lẳng lặng khoanh tay đứng một bên.
Triển tư lệnh thở hổn hển chỉ một lát liền trừng mắt về phía phó quan, cả tiếng nói: "Gọi mọi người đến, họp! Thương lượng đối sách!"
Trương phó quan hỏi: "Quân trưởng có phải tham gia không? Sức khỏe hắn, bác sĩ nói hiện tại không nên di chuyển."
Triển tư lệnh giơ bàn tay núc ních thịt xoa xoa lên cái đầu trọc bóng lưỡng, "Việc này liên quan đến nó, không thể gạt nó qua một bên được. Vậy đi, họp ngay tại phòng bệnh của nó. Cậu gọi điện thoại kêu mọi người vào bệnh viện!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!