Lúc này ở Niên trạch, Niên Lượng Phú vừa mới ăn xong cơm tối, đứng ở hành lang dùng nước trà súc miệng, nhổ ra sân, sau đó chắp hai tay sau lưng, định bụng quay về phòng nghỉ ngơi.
Tuyên Đại Vân gọi hắn lại nói: "Anh lại đi ngủ đấy à?"
Niên Lượng Phú dừng bước, quay đầu lại, "Không nhất định là phải đi ngủ, nhưng ở lại đây thì có chuyện gì làm nào?"
Tuyên Đại Vân nói, "Anh đừng đi, đến đây ngồi một lúc."
Niên Lượng Phú liếc mắt nhìn gò bụng đã nhô lên của bà xã, thầm nghĩ, vào những lúc như thế này thật không thể làm trái ý phu nhân nhà mình nhiều quá, hắn ngồi xuống, hỏi: "Có chuyện gì muốn nói? Chẳng phải hai hôm trước em mới nói muốn mua một bộ chén men tốt đó sao, anh đã mua về rồi."
Tuyên Đại Vân mỉm cười, "Em thấy việc này anh làm không tồi, đang muốn nói một tiếng cám ơn với anh. Chỉ là, em thấy trang phục nhân viên của người đưa đồ tới… hình như là của hiệu buôn dương hành Đại Hưng?"
Niên Lượng Phú đáp: "Đúng là mua ở hiệu buôn dương hành Đại Hưng."
Truyên Đại Vân trầm mặc một lúc, sau mới nói: "Trên đại lộ Bình An nhiều hiệu buôn dương hành như thế, tại sao cứ phải vào tiệm đó? Trước giờ em đều không thích người Lâm gia, toàn là giả đò điệu bộ."
Hai năm qua, việc giao tiếp giữa Niên Lượng Phú và người vợ cả này của hắn luôn không mấy hòa thuận, thường thì khi ngồi chung một chỗ, nói dăm ba câu sẽ cãi vã, tan rã trong cảnh không vui.
Hôm nay, mặc dù Tuyên Đại Vân không có dấu hiệu tức giận, nhưng Niên Lượng Phú lại rất mất tự nhiên, đó là biểu hiện trước nay chưa từng có, trong lòng luôn cảnh giác.
Bây giờ nghe ý Tuyên Đại Vân, hắn đoán đại khái là mình làm việc không hợp ý cô, cho nên cô mới muốn hờn giận. Điều này khiến cơn bực tức đè nén đã lâu của hắn bất chợt nổi lên, hắn cười lạnh một tiếng, tự giễu nói: "Đúng vậy, tôi đúng là con sâu con bọ ngu ngốc hồ đồ, muốn mua đồ, tại sao lại không tới hỏi cách nhìn của cô về mấy cửa hàng dương hành này trước nhỉ? Tiếp theo ấy, phàm là cô muốn mua đồ thì trước nhất sẽ kê cho tôi một tờ danh sách, chỉ định mua đồ ở cửa hàng nào.
Sau đó, tôi sẽ đến nha môn xin nghỉ phép hai buổi, tự mình đi mua cho cô mới phải lẽ."
Tuyên Đại Vân thuận miệng nói một câu lại bị chồng châm chọc một phen như vậy liền ngẩn ra.
Trong lòng vừa tức vừa buồn.
Đang định trả lời hắn một cách mỉa mai, bỗng ánh mắt thoáng thấy vú Trương đứng cạnh ngăn tủ sau lưng Niên Lượng Phú ra sức xua tay nháy mắt, vẻ mặt có chút lo lắng, hơn nữa còn giơ ngón trỏ chỉ chỉ miệng mình.
Đây là bà đang muốn Tuyên Đại Vân cẩn trọng ngôn hành cử chỉ, đừng để nhất thời tức giận mà thốt lên những câu giận lẫy không thể vãn hồi.
Tuyên Đại Vân lại nhìn đôi mắt vô thần cùng đôi môi tái nhợt của chồng mình, cô chợt nghĩ đến gã thanh niên có chí tiến thủ khi vừa kết hôn ấy, mới qua mấy năm thôi mà hắn đã thay đổi quá nhiều, trong lòng chợt sầu não, đành nén nhịn cơn giận đã xông lên đến miệng trở vào, cố mỉm cười nói: "Anh xem anh kìa, tính tình xấu quá đấy. Em vốn nói lời cảm ơn đàng hoàng với anh thôi, em rất thích bộ chén men đó.
Mặc dù em có nói thêm một câu không liên quan thì cũng đâu đáng để anh tức giận như vậy."
Đưa tay qua nắm lấy tay Niên Lượng Phú, siết nhẹ một cái.
Thái độ dịu dàng thân thiện ấy của cô khiến Niên Lượng Phú kinh ngạc, cúi đầu nhìn xuống.
Niên phu nhân xuất thân từ tiểu thư khuê các, mười ngón tay không dính nước xuân, bàn tay non mềm được chăm sóc cực tốt, nắm lên tay hắn lại càng vừa trắng vừa mềm.
(Mười ngón tay không dính nước xuân = thập chỉ bất triêm dương xuân thủy: Ý chỉ con cái danh gia, nhà giàu có, không phải làm lụng vất vả)
Tuy nhiên, phụ nữ mang thai thường được tẩm bổ, được hầu hạ chu đáo, đã đến từng này tháng, tất nhiên thân hình có chút biến đổi, ngón tay hiện tại so với ngón tay non mềm ngày trước cũng đã tròn hơn một chút.
Niên Lượng Phú nhìn tay cô, lòng thầm nghĩ, tròn như thế này trông giống như món lạp xưởng ngoại quốc vậy.
Niên Lượng Phú bất giác nhớ đến Lục Phù Dung, vòng eo nhỏ nhắn, mười ngón tay thon dài, cô gái ấy xinh đẹp biết nhường nào. Người ta lại còn ý nặng tình thâm với hắn nữa. Đáng tiếc, cô đầu thai không đúng nơi. Nếu như Lục Phù Dung đầu thai đến nhà Tuyên tư lệnh, trở thành thiên kim của Tuyên tư lệnh, vậy thì tình cảnh hiện tại của hắn đã không quẫn bách như thế.
Tuyên Đại Vân bị hắn nắm tay lật qua lật lại mà nhìn, còn thấy hắn không thốt được một lời, bộ dạng dường như đang cảm khái, gò má cô bất giác ửng hồng.
Bọn họ cũng xem như đã là cặp vợ chồng già, kề từ khi biết mình mang thai, hai người chưa từng "thân mật", hiện tại đúng là vô thanh thắng hữu thanh rồi.
(Vô thanh thắng hữu thanh: ngầm hiểu, ý chỉ im lặng còn thể hiện được nhiều hơn lời nói.)
Tuyên Đại Vân ngượng ngùng rút tay lại, liếc nhìn rồi quở trách hắn: "Đáng ghét, còn có người khác ở đây đó, anh cứ táy máy tay chân thôi."
Đánh mắt ra ngoài cửa sổ một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!