Chương 9: (Vô Đề)

Phía Bạch công quán, người nhận lời mời qua điện thoại là Tuyên Hoài Phong.

Đến giữa trưa, Bạch Tuyết Lam trở về công quán, y liền tìm đến chỗ hắn, nói: "Báo cho anh biết một tin tốt, em nhận được điện thoại từ Bạch trạch, nói Bạch Vân Phi đã khỏi bệnh rồi, để cảm ơn bạn bè đã quan tâm, đồng thời cũng là chúc mừng cậu ấy xuất viện, bọn họ mời chúng ta tối nay tới Bạch trạch ăn một bữa cơm, có thể đánh vài ván bài nhỏ nữa, anh có đi không?"

Trong đầu Bạch Tuyết Lam vẫn lưu giữ hình ảnh mỹ lệ đêm qua y "ngậm" lấy mình, cả người sảng khoái, thời khắc này cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Nghe Tuyên Hoài Phong nói xong, Bạch Tuyết Lam chưa vội trả lời, trái lại còn cười hỏi, "Em có đi không?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Tối nay em cũng không có công việc gấp gì cần giải quyết. Bạn bè khỏi bệnh là chuyện tốt, nghỉ ngơi một hôm cũng được."

Nói xong, y lập tức quay sang, quan sát sắc mặt Bạch Tuyết Lam.

Y làm vậy là vì nhớ tới việc lần trước tới bệnh viện thăm Bạch Vân Phi, bệnh viêm phổi kia đã khiến Bạch Tuyết Lam làm loạn một trận cực lớn.

Hôm nay nhắc tới Bạch Vân Phi, y bất giác cẩn thận thêm vài phần.

Bạch Tuyết Lam lại tỏ ra vui mừng, "Tốt lắm, chúng ta cùng đi."

Không biết nghĩ đến điều gì, hắn lại bỏ thêm một câu, hỏi: "Cuộc điện thoại này là do chính Bạch Vân Phi gọi tới?"

Tuyên Hoài Phong lắc đầu, nói: "Là người nhà của cậu ấy, khẩu khí nghe có vẻ là trưởng bối trong nhà, rất khách khí, cứ liên tục mời mọc. Sao vậy?"

Bạch Tuyết Lam mỉm cười nói: "Không có gì, chúng ta nên nể mặt Bạch Vân Phi một chút."

Tuyên Hoài Phong không nghĩ vậy, đáp: "Đến nhà bạn bè chơi thì chẳng có gì là nể mặt hay không cả. Em thấy con người cậu ấy rất tốt, hợp tính em, cho nên em mới đi. Chỉ có điều, trong điện thoại nhắc tới việc đánh bài, đấy không phải sở trường của em, nếu thực sự phải đánh bài, chỉ sợ em phải rút lui sớm."

Bạch Tuyết Lam biết y không có kinh nghiệm bao đào kép, không rõ nguyên nhân buổi tối lại mời đến ăn cơm tối, chơi bài, cho nên y mới nói ra những lời ngây thơ đáng yêu như thế.

Bởi vì người yêu đơn thuần đáng yêu như vậy, trong lòng hắn bỗng thấy cưng chiều, vươn tay kéo Tuyên Hoài Phong tới, hôn chụt một cái.

Tai Tuyên Hoài Phong đỏ hồng, nghiêm chỉnh kháng nghị: "Ban ngày ban mặt, thuộc cấp của anh đi qua thì sao. Bao giờ anh mới sửa được cái tính vô duyên vô cớ lại hành động thân mật thế hả?"

Bạch Tuyết Lam mỉm cười hỏi: "Sao em biết anh vô duyên vô cớ hành động như vậy?"

Hai người kết thúc cuộc trò chuyện thân mật bí mật xong, vội vàng xử lý việc công.

Gần tối, hai người cùng nhau lên ô tô đến nhà Bạch Vân Phi.

Đến nhà Bạch Vân Phi, quả nhiên trong phòng chính đã bày một bàn tiệc bát trân của Thái Hòa lâu.

Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong được tiếp đón nhiệt tình, trò chuyện hai câu liền được mời ngồi lên ghế trên.

Hai người sóng vai ngồi xuống.

Tuyên Hoài Phong nói với Bạch Vân Phi: "Cậu vừa xuất viện, đừng cố gắng tiếp chúng tôi làm gì, mau ngồi xuống nghỉ ngơi đi."

Bạch Vân Phi nghĩ một lát, chọn ngồi xuống bên cạnh Tuyên Hoài Phong.

Bạch Tuyết Lam nhịn không được cười một tiếng, thầm nghĩ, cậu ấy quả nhiên rất trong sáng, ngay cả một chút hiềm nghi cũng chẳng có.

Lúc nghĩ, đương nhiên đường nhìn của hắn hướng về phía Bạch Vân Phi.

Bạch Vân Phi ngồi cách hắn một chỗ, ánh mắt chậm rãi quét qua, giống như bị xuyên thấu, ánh mắt sắc bén của hắn mang theo một tia ấm áp, hòa thuận, vô cùng vui vẻ.

Trái tim nảy phanh phanh, chỉ chốc lát sau đã bình tĩnh trở lại.

Tuyên Hoài Phong rất vô tư, chẳng phát hiện vẻ gợn sóng thần bí nhỏ bé kia, nhìn bàn tiệc lớn, y nói với Bạch Vân Phi: "Lần này cậu nhiệt tình hơi quá rồi. Bàn tiệc lớn thế này, chỉ mấy người chúng ta, thực sự ăn không hết."

Bạch Chính Bình đã ở trong phòng, lão biết thân phận của mình, rất thức thời ngồi vào chỗ, bảo vợ lão đến phòng bếp phía sau lấy rượu ấm, bản thân thì ở bên cạnh trò chuyện góp vui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!