Chương 8: Part 2

Đọc hơn nửa tiếng, đầy tớ trai đến mời y, nói: "Tuyên phó quan, ngài có điện thoại. Người đó nói là gọi tới từ nhà Bạch Vân Phi."

Tuyên Hoài Phong đứng lên, đi về phía phòng điện thoại nhận điện, vừa đi vừa tán gẫu với đầy tớ trai, "Hiếm lắm mới thấy mấy người gọi tôi nghe điện thoại ở công quán. Thế nào, bây giờ lệnh hạn chế điện thoại của tôi bị bỏ rồi à?"

Đầy tớ trai cười nói: "Ít đi gọi vì ngài giao thiệp ít, người gọi điện cho ngài không nhiều lắm. Nói đến hạn chế thì cũng chỉ có vài người trong danh sách thôi."

Tuyên Hoài Phong nhàn nhạt hỏi: "Nói như vậy thì đúng là có một danh sách hạn chế? Tổng trưởng quyết định?"

Đầy tớ trai biết mình lỡ miệng, tim đập dồn dập, chỉ biết nghiêm mặt cười trừ, ánh mắt cũng né tránh.

Tuyên Hoài Phong bình thản đáp, "Cậu đừng sợ, tôi đã sớm nghe được phong thanh rồi, nói xem, tổng trưởng hạn chế những ai? Người nào gọi điện thì không được để tôi biết? Tôi biết, có phải điện thoại của Âu Dương gia ở trong danh sách hạn chế không?"

Đầy tớ trai ấp úng, nhìn trái nhìn phải không đáp.

Vừa đưa Tuyên Hoài Phong đến phòng nhận điện thoại xong liền vội vàng chạy trốn mất dạng.

Tuyên Hoài Phong biết những người này đều sợ Bạch Tuyết Lam, vậy nên y cũng không có truy hỏi, trước tiên, nghe điện thoại quan trọng hơn.

Cầm điện thoại lên, nói: "A lô? Tôi là Tuyên Hoài Phong."

Nói vài câu mới biết, hóa ra cuộc điện thoại này gọi tới là vì chuyện Bạch Vân Phi xuất viện.

***

Bạch Vân Phi xuất viện, Lâm Kỳ Tuấn dùng ô tô của mình đưa hắn về nhà.

Hắn ở trong bệnh viện nhiều ngày, vừa về nhà đã thấy sân viện sạch sẽ chỉnh tề hiếm thấy, đống quần áo cũ tầm thường hàng ngày vẫn treo bên ngoài đã không còn, mấy thứ đổ vỡ linh tinh bên cửa sổ đều đã được thu dọn.

Mợ hắn đang ở phòng phía đông, nghe tiếng còi ô tô bên ngoài, biết là hắn đã về liền dán sát mặt bên cửa sổ, hớn hở nói: "Về rồi đấy à? Vào phòng ngồi đi. Cậu cháu ra ngoài làm việc rồi, tối nay muốn bày một bàn tiệc. Trong bệnh viện toàn canh suông nước lã, cháu cũng nên ăn một bữa bồi bổ mới được. Lâm thiếu gia, mời ngài vào phòng ngồi trước một lúc, tôi thu dọn xong sẽ ngâm nước trà bưng tới mời ngài."

Bạch Vân Phi bèn cùng Lâm Kỳ Tuấn vào nhà ngồi.

Lâm Kỳ Tuấn cười nói: "Xem ra Tái ông mất ngựa, tưởng họa được phúc. Em bệnh một thời gian, thái độ của mợ em đã thay đổi rất nhiều. Nếu như ngày nào bà cũng chịu khó như vậy, lại biết nấu ăn cho em, vậy chẳng phải em sẽ thoải mái hơn sao?"

Bạch Vân Phi cười vẻ sao cũng được, chỉ nói: "Em không biết cách lập giả thiết như vậy."

Lâm Kỳ Tuấn nói: "Đây là cảnh chính mắt anh thấy được, chẳng lẽ còn có thể là giả?"

Bạch Vân Phi cười khổ, "Giả cũng có khi là thật, thật cũng có thể là giả. Em hiểu bọn họ hơn anh nhiều lắm. Lát nữa anh nhìn lại chân tướng đi."

Chẳng bao lâu sau, mợ hắn làm việc xong, tạp dề trên người vẫn chưa cởi liền chạy tới ngâm hai chén trà nóng bưng đến cho bọn họ.

Lâm Kỳ Tuấn nhận lấy, đang định cúi đầu uống lại nghe mợ hắn cười nói: "Lâm thiếu gia, lần này đại thiếu gia nhà chúng tôi bị bệnh, việc gì cũng phải phiền cậu cả. Ơn lớn không lời nào cảm tạ hết, chúng tôi lại không có khả năng báo đáp ngài. Tối nay cậu nó chuẩn bị một bàn tiệc, mong ngài vạn phần nể mặt."

Lâm Kỳ Tuấn nghe xong, quay đầu nhìn Bạch Vân Phi.

Bạch Vân Phi im lặng, chỉ để ý uống trà, gương mặt khôi ngô chẳng biểu cảm, vô cùng cẩn trọng, đạm mạc.

Lâm Kỳ Tuấn nói: "Được lắm, tối nay tôi đành quấy rầy mọi người một bữa."

Mợ của Bạch Vân Phi vô cùng vui vẻ, còn nói: "Ăn cơm, sau đó đánh vài ván bài cỏn con. Thế nào? Lâu lắm rồi Vân Phi nhà chúng tôi không mở bàn bài ở nhà, vất vả lắm nó mới xuất viện được, vì nó, tôi biết ngài nhất định không từ chối đánh một vài ván bài nhỏ."

Lâm Kỳ Tuấn không khỏi mỉm cười.

Quả thực Bạch Vân Phi hiểu rõ đám thân nhân của mình hơn hắn nhiều.

Hóa ra bàn tiệc kia chỉ là tiền vốn chuẩn bị cho việc đánh bài, dọn dẹp viện tử sạch sẽ đương nhiên cũng vì chiêu đãi khách quý, tiện bề rút một khoản tiền to.

Người đàn bà kia thấy Lâm Kỳ Tuấn chỉ mỉm cười liền truy hỏi: "Rốt cuộc thế nào? Ngài cứ nói một câu đi. Nếu ngài không bằng lòng, chúng tôi cũng chẳng dám ép buộc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!