Chương 7: Part 1

Cả đêm Tiểu Phi Yến không chợp mắt được.

Cô bé là hầu gái của Tuyên Hoài Phong, để tiện bề, quản gia không bắt cô bé ngủ ở đại viện phía sau mà tìm cho cô bé một căn phòng nhỏ phía bắc trong viện của Bạch Tuyết Lam, cho cô bé ở một mình.

Trong phòng có chuông.

Gần vậy cũng tiện, nếu như đang đêm Tuyên Hoài Phong cần uống trà, chỉ cần kéo chuông là cô bé có thể nghe thấy.

Cơ mà, đôi khi ở gần cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì cả.

Không những nghe thấy tiếng chuông, còn nghe được thứ khác nữa.

Đêm khuya thanh vắng, lúc đầu từ phòng chính chỉ truyền tới âm thanh loáng thoáng, tựa mèo hoang cuộn mình trong chăn gọi tình, trêu đùa nhau, khiến cho người ta khó chịu bất an.

Nhưng càng trêu đùa, càng ghẹo nhau, âm thanh sau đó càng kỳ cục.

Tiểu Phi Yến biết, Bạch tổng trưởng bắt nạt Tuyên phó quan hơi quá đáng.

Cô bé không nhìn lén, nhưng cô bé có tai, cô bé nghe được.

Tuyên phó quan đã mắng: "Bạch Tuyết Lam! Anh đúng là tên khốn kiếp!"

Tuyên phó quan còn mắng, "Trên đời này, kẻ vô sỉ nhất chính là anh!"

Tuyên phó quan muốn Bạch tổng trưởng cút đi, cuối cùng giọng nói lại nức nở từng hồi, là thứ âm thanh rung động khiến người ta hồi hộp trong đêm tối.

Tiểu Phi Yến chưa hẳn là lớn lắm, nhưng kiến thức thì không kém, chí ít cô bé đã biết mùi đàn ông, biết loại âm thanh này, là thứ âm thanh bị người ta làm gì đó mới có thể ngân lên từ cơn đau đớn, và cũng không hẳn là đau đớn.

Nhiều lần, Tiểu Phi Yến nhịn không được mà bước xuống giường, vén rèm cửa lên một góc nhỏ, liếc về phía căn phòng đã tắt đèn của chủ nhân.

Những âm thanh khó chịu này khiến cho cô bé nhớ tới những lời bàn tán nghe được khi còn ở bên cạnh Triển đại ca.

Quả thực trước kia cô bé không thích vị Tuyên phó quan của hải quan tổng thự này chút nào. Cha nuôi tặng cô bé cho y, y không muốn, hại cô bé bị ăn đòn oan. Nghe nói, cái chức phó quan này của y là do ngủ với hải quan tổng trưởng mới đạt được, đàn ông lấy thân thể làm tiền vốn để thăng quan thì có bản lĩnh gì?

Chỉ là, bây giờ cô bé không nghĩ như vậy nữa.

Tuyên phó quan đối xử với cô bé không tồi.

Chỉ vì một câu nói của chị Lê Hoa mà y đã hỏi thăm tung tích cô bé khắp nơi, dùng tiền chuộc thân cho cô bé, mua sách cho cô bé, giúp cô bé biết chữ.

Nếu không có y, cô bé sao có thể gặp được Triển đại ca và một vị Tuyên phó quan khác, biết đâu chừng đã sớm bị vợ của gã đội trưởng kia hành hạ đến chết.

Tiểu Phi Yến là người có lương tâm, đối xử ác độc với cô bé, cô bé sẽ ghi thù, có ân với cô bé, cô bé sẽ báo ân.

Triển đại ca là người có ân với cô bé nhất.

Cô bé biết, Triển đại ca thích Tuyên phó quan của Bạch tổng trưởng, không thích Tuyên phó quan của mình. Vị Tuyên phó quan kia thật đáng thương, nam tử hán như Triển đại ca sao không thích hắn mà cứ thích anh trai của hắn chứ?

Mà vị Tuyên phó quan này cũng vậy, sao không theo Triển đại ca mà cứ đi theo cái tên Bạch tổng trưởng nham hiểm, đôi mắt chỉ cần liếc qua cũng khiến người ta run rẩy sợ hãi?

Nghĩ đến hai vị Tuyên phó quan, cô bé cảm thấy đầu óc choáng váng hồ đồ, thầm cho bọn họ thêm một chữ, một người là Tuyên phó quan lớn, một người là Tuyên phó quan nhỏ.

"Buông! Anh!"

Phòng chính bỗng truyền tới âm thanh lớn, khiến Tiểu Phi Yến giật thót, tim đập loạn nhịp.

"Anh đừng… đừng tới nữa… Ưm—–"

Cô bé vội vàng buông góc rèm xuống, bò lên giường, ôm đầu gối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!