Chương 6: Part 2

Trong điện thoại, Bạch Tuyết Lam nói chín, mười giờ sẽ về, kỳ thực đến mười một giờ khuya hắn mới trở lại công quán.

Vào phòng, thấy bóng người trên giường, biết Tuyên Hoài Phong ngủ, sợ đánh thức y, hắn đi tắm xong liền rón rén đi tới bên giường, khom người chui vào trong.

Đưa tay sờ lưng Tuyên Hoài Phong, cảm nhận được động tĩnh, hắn hỏi nhỏ: "Vẫn chưa ngủ à? Em không cần đợi anh. Ngày mai em phải dậy sớm, cẩn thận lại ngủ không đủ giấc."

Tuyên Hoài Phong nói: "Em đâu có chờ anh, là tự em không ngủ được thôi."

Bạch Tuyết Lam liền cười mờ ám, hỏi: "Tại sao không ngủ được? Sợ anh đi ra ngoài ăn vụng à?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Cứ việc ăn vụng đi, em càng rảnh việc."

Trở mình muốn ngủ.

Bạch Tuyết Lam vòng hai tay kéo y vào lòng, cười nói: "Muốn rảnh việc? Đừng mơ mộng hão huyền nữa. Em đã không ngủ được, vậy thì càng tốt, phải cố gắng hoàn thành nghĩa vụ đêm nay đấy."

Xoay người Tuyên Hoài Phong trong lòng trở lại, bàn tay nắm lấy bắp đùi rắn chắc, nhấc lên cao.

Dùng tư thế nghiêng người, chậm rãi tiến đến.

Tuyên Hoài Phong tránh né hai cái rồi không cử động nữa, nhắm mắt lại, căng cánh mũi, nín thở, cảm nhận thứ to lớn kia tiến vào khe thịt chặt hẹp từng chút từng chút một, khuếch trương nơi đó đến độ rộng khiến người ta kinh ngạc.

Bạch Tuyết Lam chuyển động lần đầu, y lập tức mở cánh mũi hít thở, phát ra âm thanh đau đớn nho nhỏ.

Bạch Tuyết Lam cười xấu xa nói: "Vị trí này… mùi vị hoàn toàn khác so với bình thường phải không?"

Không chờ Tuyên Hoài Phong trả lời, hắn hôn lên đôi môi tươi mọng ấy, nắm chặt vòng eo Tuyên Hoài Phong, lập tức tiến công từng đợt vào nơi sâu nhất của hang động.

Tuyên Hoài Phong căng người trong khuỷu tay hắn, làn da rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, chẳng biết đã trúng phải mấy trăm đòn bằng cây gậy th*t kia, y mới bắt đầu cảm thấy cơ thể nóng như muốn nổ tung, cũng khiến thân thể Bạch Tuyết Lam sảng khoái.

Mặc dù Bạch Tuyết Lam rất khỏe mạnh, nhưng hắn cũng không phải kẻ không biết giữ quy tắc trong việc thực hiện nghĩa vụ tình yêu.

Hai người ôm nhau, nghe tiếng thở dốc nóng bỏng của đối phương, trái tim thình thịch đập loạn, ồn ào một lúc, Bạch Tuyết Lam lại trượt tay lên lưng Tuyên Hoài Phong, động tình mà vỗ về.

Tuyên Hoài Phong bắt tay hắn đẩy ra, "Cả người đều là mồ hôi, anh đi tắm đi."

Bạch Tuyết Lam cợt nhả, "Chưa vội, chờ xong chuyện, anh không chỉ tắm cho mình, mà còn tắm cho em nữa."

Bàn tay tiếp tục xoa nắn, lại bị Tuyên Hoài Phong tét cho một cái.

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Rốt cuộc đêm nay em bị làm sao vậy?"

Tuyên Hoài im lặng một lát, cau mày nói: "Bảo anh đi tắm một cái mà khó như vậy à?"

Bạch Tuyết Lam khó hiểu, hỏi: "Thế nào? Mùi trên người anh khó ngửi lắm à?"

Giương tay, tự ngửi khắp người một lượt, lại hỏi Tuyên Hoài Phong, "Có mùi mồ hôi?"

Tuyên hoài Phong không nói, vẫn cau mày, tựa hồ gặp phải chuyện gì rất khó khăn.

Bạch Tuyết Lam nhìn biểu hiện đó, thầm nghĩ chắc là y thật sự không muốn, tuy rằng mất hứng nhưng cũng không thể cố gắng ép buộc, nói: "Được rồi. Anh đã bảo rồi mà, anh dù là tổng trưởng, nhưng cũng chỉ có thể nhìn sắc mặt của Tuyên phó quan ngài thôi."

(nguyên văn: nhìn ánh mắt của Tuyên phó quan ngài thôi)

Thở dài một tiếng.

Vừa trải qua một trận hoan ái, áo ngủ trên người đã cởi, hắn chẳng chút kiêng rè, khỏa thân xuống giường, đi vào phòng tắm.

Chỉ chốc lát sau, phòng tắm truyền ra tiếng nước ào ào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!