Ô tô đi thẳng một mạch, từ rất xa đã nhìn thấy mái hiên cổ kính của Thư Yến Các trên đỉnh núi.
Lê Hoa đúng là rất thành tâm, nghe được tin trong điện thoại, sáng sớm đã đứng trước cửa thềm nhìn ra xa, vừa thấy một chiếc xe ô tô nhỏ đẹp mắt cắm lá cờ hải quan tổng thự phấp phới đi về phía này, cô liền đoán ngay chắc chắn là Tuyên Hoài Phong, vội vàng xuống khỏi bậc thềm để nghênh đón, một tay nắm lấy cửa xen, cẩn thận mở ra.
Tiểu Phi Yến bước ra khỏi xe.
Lê Hoa nhìn vẻ mặt cô bé hồng nhuận, quần áo mặc trên người cũng là đồ tốt, cô liền đỡ vai cô bé, nói: "Ai nha, em gái à, cuối cùng chị cũng gặp được em rồi. Lần trước, cũng ở trước Thư Yến Các này, em khóc thương tâm quá. Hôm nay ổn rồi, em thoát được khỏi hang hổ để đến bên cạnh Tuyên Phó quan, cũng coi như chị đã hoàn thành lời năn nỉ của em."
Nhắc lại chuyện cũ, nhớ tới cuộc sống đau khổ trước kia bị bà vợ cả chèn ép, Tiểu Phi Yến nhịn không được liền tủi thân, quay về phía Lê Hoa gọi một tiếng, "Chị."
Mắt đỏ lựng.
Lê Hoa vội vàng nói: "Đừng khóc, đừng khóc. Cuộc sống của em bây giờ tốt lên rồi, có gì phải khóc chứ? Nào, vào trong rồi nói. Tuyên phó quan, ngài cũng vào đi."
Tuyên Hoài Phong đứng một bên, mỉm cười nhìn hai cô gái gặp lại nhau, thấy Lê Hoa mời, y lắc đầu, "Không cần, đứng đây nói hai câu là được rồi."
Lê Hoa nhanh nhẹn cười nói: "Tôi biết ngài đang nghĩ gì. Ngài nghĩ vào trong rồi, gặp người quen để họ bắt gặp sẽ không ổn. Cơ mà, ngài đứng ngoài cửa thế này, người qua đường nhìn vào cũng không ổn hơn đâu. Đằng nào chẳng vậy, ngài vừa không vào, vừa không thể đứng ngoài cửa, vậy chẳng lẽ ngài định chọn thẻ bài đưa tôi đi sao? Tôi thấy ngài da mặt mỏng, chắc cũng chẳng kham nổi cái danh tiếng chọn thẻ bài đâu. Không bằng ngài cứ vào đi, nhăn nhó làm gì?
Ở đây ngoại trừ có mấy cô nương còn có cả đồ ăn nữa mà. Ngài cứ coi như mình đến ăn cơm là được."
Tuyên Hoài Phong nghe cô nói xong liền mỉm cười.
Huống hồ, nơi đang đứng là cửa chính, quả thực… cũng gây chú ý.
Hơi do dự, cho dù y không tự bước tới thì cũng bị Lê Hoa lôi vào trong cửa.
Đây không phải lần đầu y tới đây, vậy nên có chút quen thuộc với Thư Yến Các này. Vào cửa, vẫn là những ô cửa sổ ba song, những cánh cửa hoa văn màu chữ hỉ, câu đối ngoài cửa vẫn là "Xử xử đào hoa xuân tống noãn, niên niên xuân sắc khứ hoàn lai."
Chẳng qua, hai bên trái phải xuất hiện thêm một đống tượng điêu khắc trắng kiểu Châu Âu, là tượng thiên sứ đang ngẩng mặt bay lên trời, trong tay nắm một đóa hoa phát sáng.
Hóa ra những bức điêu khắc này đồng thời cũng là đèn điện.
Lê Hoa thấy Tuyên Hoài Phong nhìn chiếc đèn nghệ thuật Tây Dương liền nói: "Món đồ chơi này cũng được đó chứ, nghe nói là đưa từ nước ngoài tới. Đám người đó chơi ở chỗ này quá tay, đến lúc thanh toán lại không có tiền mặt nên mới để hai món đó ở lại đây."
Tuyên Hoài Phong gật đầu không nói gì.
Lê Hoa nói: "Chúng ta lên lầu trên đi."
Dẫn bọn họ rẽ mấy lượt, tìm đến một cầu thang gỗ cũ kỹ trải thảm đỏ, đi lên phía trên.
Dọc đường đi, bọn họ gặp không ít thiếu nữ trang điểm xinh đẹp, hoặc đứng hoặc ngồi, hoặc cầm gương nhỏ tự soi, cười cười nói nói, nom thật vui vẻ hòa thuận.
Sau khi lên lầu, đến trước cửa một gian phòng, Lê Hoa đẩy cửa, đưa tay mời, "Đến rồi, mời vào."
Tuyên Hoài Phong nhìn lướt qua phía trong, giữa gian phòng nhỏ bày một chiếc bình phong lớn, sau tấm bình phong là tấm rèm mỏng, mộc mạc giản dị hơn so với y tưởng tượng rất nhiều.
Tuy nhiên, y nghĩ đây là phòng của Lê Hoa, mình bước vào sợ rằng không hay cho lắm.
Đang do dự, Lê Hoa đứng bên cạnh y nói: "Lề mề làm gì? Ngài ngại chỗ này bẩn à? Nói cho ngài biết, xưa nay tôi đều ngủ một mình ở đây cả, nếu như tiếp khách cũng sẽ không tiếp ở đây. Chẳng lẽ ngài muốn tôi đưa ngài tới phòng tiếp khách thượng hạng?"
Đẩy nhẹ sau lưng y một cái, tự mình dắt Tiểu Phi Yến vào trong.
Mọi người vào phòng, Lê Hoa đi lấy nước nóng pha trà, mang đến mời khách.
Cô biết Tuyên Hoài Phong không câu nệ tiểu tiết nên cũng chẳng có ý định nịnh nọt, bưng trà xong bèn ngồi xuống bên cạnh Tiểu Phi Yến, hỏi cô bé tình hình sau khi hai người chia tay.
Tiểu Phi Yến hiểu Lê Hoa quan tâm mình, trong lòng cũng nảy sinh thêm vài phần thân thiết, Lê Hoa hỏi một câu, cô bé đáp một câu, vô cùng hòa hợp.
Thỉnh thoảng nhắc đến chuyện khổ cực, chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng người phụ nữ, đôi mắt hai người đều nóng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!