Sau Trung thu, ngày mở hội đàm sáu nước cũng đã tới trước mắt.
Bạch Tuyết Lam vai mang trọng trách, hắn còn là cánh tay của Bạch tổng lý, cho nên cả ngày đều phải hối hả ngược xuôi, bận rộn hơn so với thường lệ gấp mười.
Tuyên Hoài Phong ngược lại không mấy để ý đến hội đàm sáu nước, bởi vì Tôn phó quan thường theo sát Bạch Tuyết Lam đã lo liệu những việc này, Tuyên Hoài Phong chẳng qua chỉ giúp xử lý một ít công văn sự kiện liên quan hải quan tổng thự và phụ trách công việc bên viện cai nghiện. Chỉ có điều, hai thứ này cộng lại cũng khiến y bận tối mặt tối mày.
Thế nhưng, từ lần nhìn thấy Tuyên Hoài Phong ở vũ hội, tên Anjar Charts kia nhận ra y là người mình từng trêu chọc vài lần nhưng không thành công hồi còn ở trường, chẳng biết hắn nảy ra ý gì lại dùng danh nghĩa thăm hỏi, suốt ngày đến nơi Tuyên Hoài Phong làm việc.
Tuyên Hoài Phong thấy phiền không chịu nổi, mỗi lần thấy hắn tới viện cai nghiện đều nhờ Thái Bình đi "chăm sóc" hắn, còn mình thì trốn tránh không gặp, trong lòng hết sức chán ghét.
Mặt khác, y phái người đi thăm hỏi tại sao vị khách vượt đại dương xa xôi – vị khách không mời mà đến kia lại bỗng nhiên sở hữu thế lực lớn đến vậy.
Sau khi thu được tin tức y mới biết, năm ngoái mẹ của Anjar tái hôn, gả cho một quý ngài họ Charts vô cùng giàu có, đúng là nước lên thì thuyền lên, chị của hắn dựa vào vị cha dượng có bối cảnh tốt kia mà gả cho một vị quan chức ngoại giao, cũng chính là ngài đại sứ Anh quốc hiện nay.
Cái tên Anjar Cole nhanh chóng biến mất, thay vào đó là Anjar Charts. Hắn nói với mẹ mình rằng muốn một số tiền lớn tới Trung Quốc làm ăn. Dựa vào vị anh rể đại sứ địa vị hiển hách kia, việc buôn bán của hắn đương nhiên cũng thuận lợi, cơ hồ chẳng bao giờ gặp bất trắc trên địa bàn Trung Quốc.
Biết được tình huống này, Tuyên Hoài Phong càng không muốn dây đến hắn, song cũng sợ để Bạch Tuyết Lam biết hắn dây dưa đến mình lại xù lông lên, không thèm quan tâm đến đại sứ hay tiểu sứ gì nữa, e rằng sẽ rước về mối họa lớn tầm cỡ quốc tế.
Cho nên những chuyện liên quan tới việc Anjar đến thăm hỏi, y đều ngậm miệng không nói, chẳng tiết lộ với Bạch Tuyết Lam lấy một chữ.
Mặc dù hộ binh có nhiệm vụ giám thị, nhưng Tuyên Hoài Phong làm việc ở viện cai nghiện mỗi ngày đều gặp rất nhiều người, thỉnh thoảng y không muốn gặp một người nước ngoài cũng chẳng phải việc không thể xảy ra, cho nên họ không báo cáo về.
Có một hôm, Tuyên Hoài Phong đang thảo luận với bác sĩ, họ muốn thêm một khoản kinh phí để mua thêm một nhóm thuốc tây mới, chỉ là đang rất đau đầu với việc phải xin được một phần công văn được chính phủ phê duyệt, thì đầy tớ trai bỗng nhiên đến nói: "Vị Charts tiên sinh kia… lại tới thăm hỏi ngài, không biết ngài có muốn gặp không?"
Tuyên Hoài Phong nhìn một vòng, thế nhưng Thái Bình đã ra ngoài làm việc, không có mặt trong viện cai nghiện, y liền nhíu mày thật chặt rồi đứng dậy thở dài một hơi.
Việc tranh cãi về vấn đề hóa đơn tạm ứng lương ở trường của Hoàng Ngọc San vẫn chưa được giải quyết, các tiên sinh dạy học vẫn trong thời gian không lên lớp, cho nên hiện tại mỗi ngày cô bé đều đến viện cai nghiện trình diện, thấy Tuyên Hoài Phong phiền não liền nói: "Sao lại có kẻ không thức thời như vậy nhỉ? Người ta nói người ngoại quốc lông dài da mặt dày quả không ngoa."
Bác sĩ Brown đột nhiên mỉm cười nhìn cô bé.
Hoàng Ngọc San vội vàng cười xin lỗi: "Bác sĩ Brown, ngài là ngoại lệ. Tôi vô ý thôi, ngài đừng để ý nhé."
Sau đó nói với Tuyên Hoài Phong: "Tuyên tiên sinh, để em giúp ngài đuổi hắn đi."
Tuyên Hoài Phong định gọi lại thì cô bé đã chạy ra khỏi phòng làm việc.
Phí Phong cười nói: "Tuyên phó quan, mặc cô bé đi. Cô bé luôn chẳng nể nang gì người ngoại quốc cả, nói không chừng cô bé thật sự đuổi được người đi đấy. Ai, thực ra rất nhiều người ngoại quốc đều là những người có phẩm hạnh tốt, rất đáng để người ta kính trọng. Đồ ngoại quốc cũng rất nhiều thứ tốt, người Trung Quốc chúng ta…"
Tuyên Hoài Phong vội nói: "Bác sĩ Phí, dừng nói về vấn đề này đi. Lần trước chúng ta đã thảo luận rồi, ngài đã đồng ý không cổ xúy những luận cứ xuất sắc của Tây Dương ở trong viện cai nghiện. Tôi không muốn cô bé đi vì sợ cô bé đối mặt với một người đàn ông trưởng thành, vạn nhất chịu thiệt thòi gì thì cũng khó ăn nói với anh trai cô bé."
Phí Phong dùng đuôi bút máy chậm rãi gãi lên đầu mày, nói: "Ngài lo lắng quá rồi, bộ dạng của cô bé còn hung dữ hơn mười gã đàn ông nữa ấy chứ. Hơn nữa, trong viện cai nghiện đều là người của chúng ta, không chịu thiệt đâu. Chúng ta tiếp tục nghiên cứu cho xong vấn đề văn bản chấp thuận số thuốc tây kia đi."
Hoàng Ngọc San đến phòng khách nhỏ bên ngoài liền nhìn thấy một người ngoại quốc tóc vàng mặc âu phục cao cấp, đang ngông nghênh ngồi trên ghế uống trà nóng đầy tớ trai dâng lên.
Hoàng Ngọc San hỏi: "Anh chính là vị tiên sinh tên Anjar Charts kia sao?"
Anjar đáp: "Là tôi."
Hoàng Ngọc San hơi giật mình.
Tên ngoại quốc này nói tiếng Trung Quốc rất thành thạo.
Hoàng Ngọc San hỏi: "Anh muốn gặp Tuyên Hoài Phong tiên sinh à?"
Anjar nói: "Đúng vậy. Hiện tại cậu ấy có rảnh không?"
Hoàng Ngọc San không trả lời câu hỏi này của hắn, chỉ tiếp tục nói: "Xin hỏi anh tìm Tuyên Hoài Phong tiên sinh có việc gì vậy?"
Anjar nhẹ nhàng búng một cái lên chiếc khăn lụa trắng rất đẹp trên bộ âu phục, mỉm cười nói: "Khi ở Anh, tôi và Tuyên là bạn học. Bạn học cũ gặp nhau trên đất khách, cho nên tới thăm hỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!