Sau vũ hội, Lâm Kỳ Tuấn cũng ngồi xe hơi trở về.
Vì vị Lâm lão phu nhân nghiêm nghị kia, bây giờ hắn càng ngày càng không muốn trở về công quán của mình ở thủ đô, nhưng hắn lại không dám qua đêm ở bên ngoài, sợ rằng sẽ bị trách mắng.
Sau khi trở về, hắn tuyệt không thể để xảy ra sơ sót như trước, hỏi rõ đầy tớ trai mới biết lão phu nhân đang ở trong thư phòng, đến áo khoác cũng không dám cởi, hắn vội vã lên thư phòng thăm hỏi mẹ mình trước tiên.
Lâm lão phu nhân đang một mình ngồi xáo bài, thấy con trai đến thăm hỏi cũng chẳng nâng mắt, cầm từng tấm từng tấm bài đặt lên mặt bàn làm từ gỗ đàn, nhạt giọng nói: "Hội đàm sáu nước hay vũ hội gì đó con nói, mẹ không hiểu. Khuya khoắt mới trở về, con lúc nào chẳng có lý lẽ để biện hộ. Bây giờ mẹ đã thấy được không ít hành động của con rồi, con chỉ nói tối hôm nay về muộn, nhưng chắc lại đi thân mật cùng con hát hoặc giao tế hoa chứ gì?"
(Giao tế hoa: kỹ nữ cao cấp, gái đẹp chuyên tiếp khách thuê. Giao tế hoa được chia thành hai loại: loại thứ nhất là bán nghệ không bán thân hoặc không dễ bán thân, gọi là kỹ nữ cao cấp, gái cao cấp, cũng gọi là nghệ kỹ. Loại thứ hai lấy bán thân làm việc chính, nhưng thu phí rất cao, chuyên tiếp đãi khách khứa thuộc tầng lớp thượng lưu. Hiện đại gọi là gái bao cao cấp, còn dùng để hình dung phụ nữ thủ đoạn quyến rũ cao)
Lâm Kỳ Tuấn cười bồi nói: "Con trai chịu sự dạy dỗ của mẫu thân mà còn dám hoang đường như thế sao? Vũ hội như thế này cần phải có bạn nhảy, con tìm một vòng, cuối cùng đành phải mời tiểu thư nhà hội trưởng Âu Dương của hội thương nhân, mời cô ấy nhảy mấy bản nhạc."
Lúc này sắc mặt Lâm lão phu nhân mới hòa hoãn một chút, nói: "Người ta là tiểu thư nhà hội trưởng mà lại đồng ý nhảy với con, đó chính là niềm hãnh diện của con. Con nói đành phải cái gì, cũng chẳng biết tự lượng sức mình xem."
Lâm Kỳ Tuấn vội vàng dạ thưa.
Lâm lão phu nhân còn nói: "Con đừng có trốn trốn tránh tránh làm gì. Thực ra ta không phải người bảo thủ không chịu thay đổi, người trẻ tuổi bây giờ đều nói muốn được yêu đương tự do, những điều như vâng lời cha mẹ hay mai mối đưa lời như trước kia không còn dùng được nữa. Nhưng ta cũng hiểu. Tuổi của con không còn nhỏ, nếu có lòng muốn thành gia lập nghiệp thì cha con và ta đương nhiên sẽ không phải đối. Song, người làm vợ của con trước hết phải là đủ thư thức lễ.
Đừng bảo ta chỉ quan tâm đến lợi ích, nhưng cuối cùng thì cửa trúc xứng với cửa trúc, cửa gỗ xứng với cửa gỗ, như vậy thì sau này mới ít khắc khẩu. Ngoài hai điều đó ra, những thứ khác con muốn tự do thì cứ tự do."
(Thư thức lễ: Có học hành, biết nhận thức, hiểu lễ nghĩa)
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Nghe mẫu thân nói kìa, bọn con chỉ là bạn, vẫn chưa tới mức đó."
Lâm lão phu nhân không tiếp câu này, cũng là ám chỉ dừng đề tài này ở đây, bà đổi câu hỏi sang chủ đề khác: "Vậy chuyện để người nước ngoài rút cổ phần làm đến đâu rồi?"
Lâm Kỳ Tuấn gượng cười nói: "Chuyện này không vội được, con đang cố gắng. Mẫu thân cho con thư thả thêm vài ngày đi."
Lâm lão phu nhân đặt một quân bài mạt chược trên tay xuống mặt bàn, tháo chiếc kính lão trên mặt xuống, quay đầu, đôi mắt quét tới, cười lạnh nói: "Con định không cố kỵ gì mà lừa gạt mẫu thân mình như vậy sao? Không được. Con đã kỳ kèo với ta về chuyện rút cổ phần này nhiều ngày rồi, hôm nay phải cho ta một câu trả lời chắc chắn."
Lâm Kỳ Tuấn căng thẳng đến nỗi trên trán đổ ra một tầng mồ hôi lạnh, vội vàng nhảy về trước hai bước, thấp giọng nói: "Con sao dám lừa gạt người? Nhưng việc này thật sự không dễ làm. Căn cơ của cửa hàng dương hành nhà chúng ta ở thủ đô không đủ, ký hợp đồng xong lại bội ước sẽ gây tổn hại rất lớn đến danh tiếng làm ăn. Nếu chỉ như vậy cũng coi như xong, con đã chuẩn bị ổn thỏa một khoản tiền lớn, dự định dùng nó làm tiền bồi thường vi phạm."
Lâm lão phu nhân hỏi: "Vậy tại sao không làm đi?"
Lâm Kỳ Tuấn nói: "Người đọc báo cũng biết rồi đấy, gần đây trong thành xảy ra một vụ án lớn, vị Charts tiên sinh trên báo chính là cổ đông của cửa hàng nhà chúng ta. Con vốn định đợi hắn đến thủ đô sẽ tự mình thương lượng với hắn, không ngờ còn chưa kịp bàn bạc thì hắn đã gặp phải việc này. Người ta vất vả lắm mới cửu tử nhất sinh trở về được, dân chúng khắp thủ đô đều coi hắn như anh hùng vậy, con thực sự không tiện lập tức tìm hắn để bàn bạc chuyện rút cổ phần.
Thứ nhất, việc này có chút gì đó giống bỏ đá xuống giếng. Thứ hai, hôm nay hắn là người được đám ký giả quan tâm, tin tức truyền ra rồi, cửa hàng dương hành nhà chúng ta còn danh tiếng gì nữa? Cho nên ý của con là… không bằng chúng ta chờ thêm một thời gian."
Lâm lão phu nhân cũng thường sai đầy tớ trai đọc báo cho mình nghe, bà đã sớm biết chuyện Anjar Charts bị bắt cóc, nghe con trai giải thích dường như cũng có lý, trong lòng liền bình tĩnh hơn một chút, lát sau mới thở dài một hơi, "Theo con nói, chờ một thời gian cũng được. Nếu bàn về báo chí, thì bọn họ cùng lắm chỉ là đám cơ quan ngôn luận bán tiếng nói lấy tiền, ta chẳng để vào mắt.
Nhưng thương nhân Trung Quốc chúng ta trước giờ đếu nói đến hai chữ đạo nghĩa, hôm nay hắn vừa nhặt về được cái mạng, ta lại vội vàng bắt hắn rút cổ phần thì thật không phúc hậu. Lâm gia chúng ta sẽ không làm cái chuyện lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn thế này."
Nghe mẫu thân dịu giọng đi, Lâm Kỳ Tuấn lén thở phào một hơi, liên thanh vâng dạ.
Khoanh tay đứng một bên nghe giáo huấn, thấy Lâm lão phu nhân đeo kính lão lên, tiếp tục xáo bài, hắn biết đêm nay đã qua ải, bèn cẩn thận tạm biệt mẫu thân rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Lại nói về phía Tuyên Hoài Phong, vừa mới trở về Bạch công quán, vào đến phòng, Bạch Tuyết Lam vẫn trầm mặt không lên tiếng.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh đang giận em đấy à?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh giận em làm cái gì? Anh đang giận chính mình."
Cởi quân phục ra, vung mạnh lên bàn, ngồi phịch xuống ghế.
Tuyên Hoài Phong cầm quân phục treo ra phía sau tấm bình phong, thấy Bạch Tuyết Lam nghiêng nửa gương mặt anh tuấn về phía mình, đôi mắt phát ra tia sáng khiến người ta sợ hãi.
Y đi tới, vỗ vỗ lên vai Bạch Tuyết Lam, thấy hắn không để ý tới mình liền thở dài một hơi, cúi xuống, ôm cổ hắn từ phía sau, nhẹ nhàng nói: "Anh đừng nghĩ quá nghiêm trọng, chẳng qua chỉ là trận tranh chấp nhỏ thôi. Anh nghĩ rằng em gặp ai cũng sẽ bị bắt nạt sao? Hắn không chiếm được lợi ích gì đâu. Con người hắn luôn luôn như vậy, cứ hễ thấy ai đẹp mắt một chút đều phải trêu chọc, bằng không tại sao ở trường hắn lại mang tiếng xấu như vậy chứ."
Lại nói: "Em thấy bộ dạng anh lúc này… chắc trong đầu lại đang suy nghĩ biện pháp trả thù gì đây. Anh chỉ mong anh đừng kết thù kết hận khắp nơi như thế, để tâm trí thoải mái một chút đi. Coi như em cầu xin anh đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!