Chương 44: Part 2

Buổi vũ hội hôm nay, vì để khách khứa có thể nghỉ ngơi nói chuyện phiếm, đại khái là dành cho những người muốn tìm nơi yên tĩnh, nên ở phía nam đại sảnh đã được bố trí rất nhiều sô pha mềm mại, hơn nữa còn bày thêm bình phong mỹ nữ Trung Quốc gấp khúc theo nhiều góc độ, nửa che nửa hở.

Lúc này đã có vài đôi tình nhân khiêu vũ mỏi chân đến đó ngồi xuống uống trà, ăn hoa quả.

Một trong số những chiếc sô pha đó chỉ được ngồi bởi một cô gái. Cô mặc trên người bộ âu phục được điểm tô bằng viền hoa màu vàng nhạt, thủ công cực kỳ tinh xảo hoa mỹ, dưới chân là đôi vớ hoa kết hợp với đôi giày cao gót hở mũi khảm kim cương, tóc được chải theo phong cách ngoại quốc thành hai búi cong cong xuống phía dưới hiện đang rất thịnh hành, gương mặt trái xoan, mũi rất thẳng.

Phục trang như vậy, hiển nhiên là phong cách mới nhất của các mỹ nhân thuộc giới thượng lưu ở thủ đô.

Sau lưng cô là một thanh niên ngũ quan đoan chính, trên người mặc âu phục, dáng đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, không biết là phó quan hay vệ sĩ.

Bạch Tuyết Lam để Tuyên Hoài Phong đứng ở một bên, bản thân lại đi thẳng về phía cô gái xinh đẹp kia theo tín hiệu của Tôn phó quan. Đến trước mặt cô, hắn cười hỏi: "Xin hỏi, ngài là Hàn tiểu thư sao? Kẻ hèn này là Bạch Tuyết Lam, nghe nói Hàn tiểu thư đến thủ đô, vậy mà tôi lại không đến thăm hỏi từ sớm, mong Hàn tiểu thư đừng trách tội."

Hàn Vị Ương chậm rãi đứng lên.

Cô vừa đứng dậy, vóc người hoàn mỹ càng trở nên rõ ràng, đường cong cơ thể vô cùng đẹp mắt.

Cô và Bạch Tuyết Lam lịch sự bắt tay nhau, cười khẽ: "Bạch tổng trưởng nói gì vậy, mấy ngày nay tôi được vị phó quan của ngài chiếu cố nhiều mặt rồi, quả thực đã vô cùng cảm kích."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Tôi muốn mời tiểu thư đến vườn hoa phía sau ngắm trăng, chẳng hay tiểu thư có nể mặt không?"

Hàn Vị Ương chuyển mắt lên người hắn, sau khi cẩn thận quan sát một phen thì nét cười lại đậm thêm một chút, dí dỏm hỏi: "Lần đầu gặp mặt, chưa nói được hai câu đã vội mời người ta đến vườn hoa sau nhà rồi sao? Ngài làm vậy thì con gái nhà người ta sao dám tùy tiện đồng ý."

Bạch Tuyết Lam mỉm cười nói: "Tôi nghĩ tiểu thư là nữ tướng quân đã từng kinh qua chiến trường, không thể đánh đồng với những người phụ nữ tầm thường, tiểu thư sẽ đồng ý."

Bạch Tuyết Lam hơi nghiêng người, vươn một cánh tay ra.

Người thanh niên mặc âu phục đứng sau sô pha im lặng tiến ra một bước, Hàn Vị Ương ra hiệu cho hắn lui về, sau đó đưa một cánh tay ngọc ngà thon như ngó sen khoác lên cánh tay Bạch Tuyết Lam.

Hai người chậm rãi rời khỏi đại sảnh đang vang lên tiếng nhạc, thong thả đi đến vườn hoa rộng lớn sau phủ tổng lý.

Hàn Vị Ương nói: "Ở đây yên tĩnh hơn nhiều, không khí cũng dễ chịu. Bạch tổng trưởng có lời gì muốn nói với tôi sao?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Hàn tiểu thư là người cực kỳ thông minh, rất nhiều chuyện tất cả mọi người đều hiểu nên không cần tôi nhiều lời rườm rà. Tôi chỉ hỏi câu này, Bạch gia chúng tôi ở Sơn Đông đang rất cần chiến hữu, chỉ sợ Hàn gia các vị cũng đang cần chiến hữu. Không bằng chúng ta kết thành đồng minh, hỗ trợ nhau cùng có lợi, tiểu thư bằng lòng không?"

Hàn Vị Ương chỉ dịu dàng cười nhìn hắn, thấp giọng nói: "Thứ cho tôi nói thẳng, theo tình hình hôm nay, dường như là việc Bạch gia các ngài cần Hàn gia chúng tôi còn bức thiết hơn nhiều so với việc Hàn gia chúng tôi cần Bạch gia các ngài."

Bạch Tuyết Lam cười khổ, thở dài một hơi.

Chỉ có điều, dáng vẻ hắn tuấn tú, phong độ lại cao, thở dài như vậy vẫn hoàn mỹ không chê vào đâu được.

Hàn Vị Ương cười giải thích: "Bạch tổng trưởng, tôi vẫn chưa nói từ chối mà. Cái tính nói năng thẳng thắn này của tôi thường đắc tội với người ta. Thật ra, việc ngài vừa nói hỗ trợ nhau cùng có lợi ấy chưa chắc đã không thực hiện được. Chỉ có điều, phải hỗ trợ thế nào? Cùng có lợi như thế nào? Nếu tôi tùy tiện đồng ý, đến lúc trở về cũng sẽ khó ăn nói với anh trai mình."

Bạch Tuyết Lam không khỏi bật cười, hài hước hỏi: "Tiểu thư đang hỏi về những lợi ích sẽ đạt được sao? Lần đầu tiên gặp mặt, lại đang lãng mạn tản bộ trong hoa viên, đối diện với tiểu mỹ nhân như Hàn Tiểu thư đây, tôi thật sự không có ý định trả lời vấn đề liên quan đến lợi ích thế này đâu."

Hàn Vị Ương cũng tỏ vẻ hài hước, nửa đùa nửa thật nói: "Trước khi tôi tới đây, anh trai tôi còn nói có nên cân nhắc việc cưới xin với Bạch gia hay không. Tôi nói "ôi chao, vậy chẳng phải là lừa đi đứa con trai người ta vất vả nuôi lớn hay sao". Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, phải chọn lựa xem gả con gái cho nhà nào mới có lợi nhất. Đổi lại là người khác thì việc đó chẳng có giá trị gì."

Bạch Tuyết Lam chỉ nở nụ cười quyến rũ, ung dung nói: "Cưới xin sao? Vậy thì khó nói rồi, anh em họ nhà chúng tôi đều là những người cực kỳ cá tính, giờ lại là thời buổi tự do hôn nhân, người người bình đẳng, cho nên chưa chắc đã chịu nghe theo sự sắp xếp của người trong nhà."

Hàn Vị Ương chuyển đôi mắt đen xinh đẹp liếc gương mặt hắn một cái, nói: "Tôi rất hiếu kỳ, tôi và ngài chẳng qua mới quen biết, ngài hà tất phải thốt lên tuyên ngôn tự do này trước mặt tôi? Chẳng lẽ một người ngoài không quen biết như tôi đây lại có tư cách xen miệng vào việc hôn nhân và bình đẳng của ngài?"

Lúc này, hai người đang thong thả đi đến bờ hồ.

Trên mặt hồ có một ngôi đình lục giác, bên trong bày bàn ghế bằng đá, bọn họ tiến vào, ngồi nghỉ chân trên ghế đá.

Bạch Tuyết Lam mặc quân trang, đeo bao súng trên dây lưng trông vô cùng oai phong.

Hắn mở bao súng, lấy khẩu súng lục bên trong ra rồi đặt lên chiếc bàn đá, hỏi Hàn Vị Ương, "Hàn tiểu thư, tiểu thư thấy khẩu súng này của tôi thế nào?"

Hàn Vị Ương cởi chiếc găng tay dài bằng lụa ra, cầm khẩu súng lên xem rất tự nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!