Chương 43: Part 1

Nhân dịp chính phủ đạt được thắng lợi lớn trên phương diện trị an cùng hội đàm sáu nước sắp tới, dưới sự cố gắng của ủy ban mỹ hóa và các đồn cảnh sát phân bố khắp nơi, bộ mặt thành phố lại càng được tôn thêm vài phần thịnh vượng. Trên đại lộ Bình An, các cửa hàng cửa hiệu nằm san sát nhau, người đi đường cũng nhiều hơn bình thường, nhưng nếu che đi hình ảnh những người ăn mày quần áo tả tơi trong góc phố, thì khung cảnh nơi đây đúng là bức tranh về một thời đại hưng thịnh.

Mỗi lần hải quan tổng thự điều động nhân lực, quy mô đều vô cùng rầm rộ.

Trước sau đều có mấy chiếc xe chở đầy hộ binh khiến cảnh tượng bừng bừng sát khí, tất cả cùng che chở một chiếc Lincoln màu đen ở giữa.

Tuyên Hoài Phong luôn cảm thấy phô trương thế này quả thực rất giống kiểu nhà giàu mới nổi, nhưng hôm nay giương mắt nhìn hành vi này của Bạch Tuyết Lam, y cũng khó phàn nàn. Hắn đã từng bắn lén người ta, chẳng trách trong lòng lại có phòng bị, không chịu thư giãn lấy một giây.

Âu cũng là chuyện tốt.

Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam ngồi cùng một hàng ghế da trên chiếc Lincoln, y quay đầu nhìn Bạch Tuyết Lam, hỏi: "Anh bắt em mặc đồ âu màu trắng, vậy tại sao anh lại mặc quân phục của hải quan tổng thự thế này?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Trên phương diện mỹ học của phương tây, họ gọi điều này là đối lập. Anh mặc thế này không đẹp à? Sao em không nói sớm, để anh đi thay bộ khác trước khi ra khỏi cửa."

Tuyên hoài Phong nói: "Em thuận miệng hỏi một câu thôi, anh cần gì thay bộ khác."

Y quay đầu sang hướng khác, nhìn người đi đường và phong cảnh lướt ngược ngoài cửa xe.

Ngồi trên xe của mình nên Bạch Tuyết Lam chẳng có lấy một chút kiêng kị, hắn vươn tay ôm hông y, đặt cằm lên vai trái y từ phía sau, thì thầm: "Anh nhận ra đấy, em lại che giấu suy nghĩ gian giảo gì đó rồi, không chịu nói thật cho anh biết."

Tuyên Hoài Phong thờ ơ nói: "Trước giờ em chưa từng có suy nghĩ gian giảo gì cả. Vừa rồi chỉ là một câu nói đùa thôi, anh nói nghiêm trọng quá rồi đấy, đừng nói tiếp nữa."

Bạch Tuyết Lam càng tò mò truy hỏi: "Nói đùa cái gì? Sao lại sợ anh tưởng thật? Không được, em nhất định phải nói cho anh biết. Nếu không nói, anh sẽ dùng đại hình."

Vừa nãy, Tuyên Hoài Phong thấy trong xe oi bức, lại nghĩ rằng chưa tới hội trường nên đã len lén làm biếng một lúc, y không cài cúc chiếc áo khoác mà để nó hơi phanh ra.

Bạch Tuyết Lam liền luồn tay vào trong chiếc áo khoác trắng của Tuyên Hoài Phong, lần mò về phía nách, cong ngón tay cù Tuyên Hoài Phong qua lớp áo sơ mi.

Tuyên Hoài Phong thấy nhột, y lập tức bật cười, vừa tránh vừa nói: "Mau dừng tay, làm quần áo nhàu nhĩ sẽ khó ra ngoài gặp người ta."

Bạch Tuyết Lam nói: "Em mà không nói, anh sẽ gãi cho đến khi cái áo sơ mi này lủng một lỗ lớn."

Tuyên Hoài Phong vốn cũng chẳng có gì không nói ra được, cho nên y liền tỏ vẻ đầu hàng với kẻ đang hoành hành ngang ngược kia, quay mặt lại, mỉm cười cất tiếng: "Em vốn định nói đùa với anh thôi. Định bụng bảo anh mặc quân trang thế này là vì muốn khiến vị Hàn tiểu thư kia thích thú. Thời buổi bây giờ ấy mà, rất nhiều tiểu thư khuê tú của các gia đình lớn đã chán nhìn đàn ông mặc áo dài hay đồ âu rồi, họ đều chê mặc như vậy thiếu khí thế mạnh mẽ. Trên báo có một đoạn tin tức nói là:

Trong thời buổi chiến tranh loạn lạc này, đàn ông là quân nhân cũng có thể coi như kị sĩ. Tuy nhiên, nếu em nói ra điều đó… chỉ sợ anh không những không cảm thấy buồn cười, mà còn phải hao tâm tổn trí giải thích, vậy nên không nói nữa cho xong."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em càm ràm nói cả buổi như thế là muốn ám chỉ… bộ quân trang trên người anh sẽ mê hoặc Hàn tiểu thư?"

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đó thấy chưa. Em biết anh sẽ kéo đề tài theo hướng này mà, như vậy thì làm gì còn tí hài hước nào nữa. Cho nên em mới không nói cho anh biết."

Bạch Tuyết Lam áp người tới trước, ghé sát vành tai y cắn mạnh một cái, mặt mày rạng rỡ nói: "Đề tài này hay đấy, nếu em chịu mỗi ngày đều ghen vì anh một hai lần, vậy đời này anh còn mong gì hơn nữa đây?"

Từ tai đến mũi, lại hôn thẳng xuống cổ Tuyên Hoài Phong.

Hơi nóng phả lên da thịt mịn màng, tưởng chừng như muốn "hấp" nó thành màu hồng.

Bị hắn khiến cho không khống chế được ý thức, hơi thở Tuyên Hoài Phong trở nên dồn dập, thấp giọng nói: "Không được, sắp đến phủ tổng lý rồi, cẩn thận lại bị người ta đàm tiếu."

Bạch Tuyết Lam quấn lấy y như thuốc mỡ, chỉ quan tâm đến việc hôn y, nói: "Hôn hai cái có sao đâu, em cứ hợp tác với anh một chút xem nào, bằng không, em mà cứ giãy giụa thế này sẽ rách quần áo, lát nữa mới thực sự bị người ta chê cười."

Một khi hắn phát điên lên thì rất to gan lớn mật, hơn nữa còn bất chấp hậu quả.

Không còn cách nào khác, Tuyên Hoài Phong chỉ có thể phối hợp với hắn.

Dọc đường đi, hai người cùng nhau ngọt ngào ở trên xe.

May mà khi đến phủ tổng lý vẫn chưa gây ra sự cố gì lớn, hai người ngồi trong xe chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề, chải qua đầu tóc rồi mới bình tĩnh xuống xe.

Bạch tuyết Lam mặc một thân quân trang thẳng thướm, chân đi đôi bốt to đen kịt sáng bóng, bước từng bước đầy khí thế ở phía trước. Tuyên Hoài Phong mặc đồ âu, bộ dạng vô cùng điển trai, tay cầm một túi công văn theo ở phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!