Ô tô đến trước cổng chính viện cai nghiện, kèn đồng vang lên một tiếng, tức thì có người chạy ra đón.
Hóa ra người đó lại là em gái của Hoàng Vạn Sơn, Hoàng Ngọc San.
Tuyên Hoài Phong xuống xe, cười hỏi cô bé: "Hôm nay em không cần đến trường sao?"
Hoàng Ngọc San đáp: "Nhắc đến việc này đúng là rất náo nhiệt, trường nữ sinh của chúng em nợ tiền lương của các tiên sinh dạy học, mấy tháng nay đều phát biên lai không chính thức, các tiên sinh không nhịn được nữa liền đệ đơn đình công tập thể mà không chịu lên lớp. Trường học đành cho bọn em nghỉ liên tiếp ba ngày, để xem sau đó sắp xếp thế nào."
Tuyên Hoài Phong nói: "Tiên sinh dạy học nghỉ dạy, không được đến trường mà trông em có vẻ cao hứng quá nhỉ. Vậy là không tốt đâu."
Hoàng Ngọc San tươi cười giơ tập truyền đơn trên tay lên, phất qua phất lại một cái, nói: "Học bớt mấy ngày có là gì đâu, em sẽ được dịp đến đây hỗ trợ mà. Thái Bình nói đợt này viện cai nghiện không thu hút được người bệnh, phòng bệnh đều trống không. Em tới giúp đỡ mọi người, đi phát truyền đơn trên đường phố. Chỉ có điều, em vẫn không hiểu, chuyện này tốt như thế, tại sao mọi người cứ như tránh ôn dịch mà không chịu tới?
Chẳng lẽ bọn họ bằng lòng hút nha phiến, ma túy cả đời hay sao?"
Tuyên Hoài Phong khen ngợi cô bé: "Cũng không tệ lắm. Bây giờ em cũng biết cái từ ma túy này rồi cơ đấy."
Hoàng Ngọc San bỗng nhiên nhăn nhó, bĩu môi nói: "Sao ngài cứ trêu đùa em vậy? Không nói chuyện với Tuyên tiên sinh nữa, em đi làm việc đây."
Quay người lại, cô bé nhẹ nhàng chạy đi như nai con chạy trốn.
Lúc này Tuyên Hoài Phong mới vào viện cai nghiện, tìm thấy Thái Bình rồi liền hỏi chuyện kêu gọi mọi người đến chữa bệnh.
Thái Bình rầu rĩ đáp: "Đây chính là điểm không chu toàn mà ban đầu chúng ta đã không nghĩ tới. Cứ chăm chăm lo lắng y tá đủ hay không, phòng bệnh nhiều hay không, hoặc không thì lại sợ mua thiếu thuốc. Đến cuối cùng thì mở tiệm nhưng chẳng làm ăn buôn bán được gì."
Tuyên Hoài Phong nói: "Liệu có bao nhiêu người hút thuốc phiện lại tự nguyện đến cai nghiện nào? Chuyện này không nóng vội được. Ngoài ra, cậu cũng đừng quá lo lắng, nói chung viện cai nghiện này sẽ không đến nỗi hoang phế đâu. Điều lệ mới của chính phủ đã nói, những người hút thuốc phiện có thể bỏ qua cho được, nhưng đối với những người dùng ma túy, một khi bắt được không chỉ phạt nặng, mà còn cưỡng chế bắt bỏ hẳn.
Chờ khi điều lệ được thực thi, cậu không cần phải lo lắng chuyện chúng ta không có chỗ dùng."
Thái Bình gật đầu nói: "Trưa nay chúng ta sẽ họp, lúc đó sẽ bàn bạc tỉ mỉ hơn nữa."
Nói một hồi, Thái Bình vội vội vàng vàng đi làm việc khác.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy miệng khô lưỡi khô, y rót một ly nước sôi, ngồi xuống uống một hớp, nâng mắt lại thấy bác sĩ Brown và người tên Phí Phong kia cùng nhau đi đến.
Y vội vàng đặt ly thủy tinh trong tay xuống, mời bọn họ ngồi xuống ghế sô pha, thử hỏi: "Chắc chắn phải có chuyện gì quan trọng thì hai vị cùng nhau tới tìm tôi thế này."
Hai vị bác sĩ ông nhìn tôi, tôi nhìn ông một hồi, ai nấy đều tỏ vẻ nghiêm trọng.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Lúc nào tôi cũng thẳng thắn với hai vị cả. Cho nên, nếu hai vị có ý kiến gì thì cứ việc nói cho tôi biết."
Lúc này bác sĩ Brown mới dùng tiếng Anh nói: "Tuyên tiên sinh, hôm nay chúng tôi đến đây là vì vấn đề y học. Thật ra, lúc đầu tôi đồng ý làm việc ở viện cai nghiện đã muốn đề xuất tới điểm này rồi. Thế nhưng, tôi không muốn cậu coi yêu cầu y học mà tôi đưa ra này trở thành điều kiện để tôi đồng ý đến viện cai nghiện làm việc, cho nên tôi vẫn luôn dấu trong lòng. Tới hôm nay, sau khi thương lượng qua với bác sĩ Phí đây, tôi mới tìm tới bàn bạc với cậu.
Giống như cậu đã nói, thẳng thắn."
Nói xong, ông lập tức đưa mắt nhìn về phía Phí Phong.
Phí Phong ho khan một tiếng, "Vẫn là để tôi nói vậy."
Hắn vốn gài một chiếc bút máy ngoại quốc bên tai, bây giờ cần bàn chuyện chính, hắn nghiêng người về phía trước một cái, thuận tiện bắt được chiếc bút máy trên tai vào tay, đặt lên một tờ giấy trắng mình mang tới đây rồi viết vài danh từ y học bằng tiếng Anh.
Bút máy lưu loát viết trên giấy, miệng nói với Tuyên Hoài Phong: "Tuyên phó quan, chắc chắn ngài cũng biết, bây giờ, rất nhiều người chữa bệnh về ma túy trên toàn thế giới đang cố gắng nghiên cứu về việc nghiện ma túy. Các phương pháp y học dành cho việc cai nghiện hiện nay đều không nằm ngoài mấy loại này."
Tuyên Hoài Phong gật đầu đáp: "Tôi không phải chuyên gia trong giới, nhưng đại thể cũng đã được nghe qua."
Phí Phong nói: "Thật ra, tuy nói mấy loại phương pháp hiện tại là kết tinh tâm huyết của giới y học, nhưng áp vào thực tiễn vẫn còn nhiều khuyết điểm. Có phương pháp chỉ hiệu nghiệm trong thời gian ngắn, nếu dừng thuốc thì cơn nghiện ma túy sẽ lại tái phát. Có phương pháp nhìn thì hữu hiệu, nhưng cũng ảnh hưởng đến cơ thể. Bởi vậy, các loại phương pháp này đều không thể hoàn toàn khiến người ta như ý."
Tuyên Hoài Phong tiếp tục gật đầu, mời hắn nói tiếp.
Phí Phong nói: "Trước đó tôi và bác sĩ Brown đã thảo luận qua. Tuyệt đại đa số các phương pháp cai nghiện hiện đại đều chỉ dùng Tây y. Thế nhưng, liệu có thể kết hợp Tây y và Trung y để nghiên cứu ra phương pháp cai nghiện mới hoàn thiện hơn hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!