Lại nói, Tuyên Hoài Phong bên này đang đắm chìm trong cảm giác bồng bềnh giữa địa ngục vào thiên đàng. Thế nhưng còn tam đệ của y, hắn như đang rơi phải hầm băng.
Từ sau trận phục kích Tuyên Hoài Phong thất bại ở ngoại thành, hắn liên tiếp làm việc gì cũng không thuận.
Trước tiên, vì yểm hộ Triển Lộ Chiêu mà bị Bạch Tuyết Lam bắt sống, chịu một trận thẩm vấn, còn thêm cả việc bị chặt một ngón tay.
May là hắn từng cứu Tiểu Phi Yến, bởi vậy Tiểu Phi Yến mang ơn, mạo hiểm làm cầu nối cho hắn, để Triển Lộ Chiêu sử dụng thủ đoạn cứu hắn từ trong tay Bạch Tuyết Lam trở về.
Triển Lộ Chiêu chịu vì mình mà sử dụng thủ đoạn này, trong lòng Tuyên Hoài Mân mười phần cảm kích, hắn nghĩ, điều này chứng tỏ Triển Lộ Chiêu đối xử với mình cũng có tình có nghĩa.
Chỉ vì điều đó, hắn liền dấu một suy nghĩ tha thiết rằng, chờ thân thể mình hồi phục, tất phải khiến cho Triển Lô Chiêu vui vẻ mới được.
Không ngờ, mảnh tâm ý đó chưa có cơ hội thực hiện thì tiếng sấm đã chợt nổ bên tai.
Triển Lộ Chiêu bị người ta bắn lén!
Triển Tư Lệnh gấp đến độ lòng nóng như lửa đốt, Tuyên Hoài Mân còn nóng ruột hơn Triển tư lệnh gấp mười. Cả một buổi chiều, hắn chân không chạm đất mà qua lại giữa bệnh viện và cục cảnh sát. Sau lại nghe bác sĩ nói, sau khi phẫu thuật vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm, tâm trí hắn càng hoảng hốt, kiên trì ở bên cạnh Triển Lộ Chiêu, ai khuyên cũng không rời đi.
Hắn vốn bị thương, mới vừa được cứu trở về lại lo lắng buồn rầu nhập tim, ngồi ngoài phòng bệnh coi giữ cả một buổi tối, đến hừng đông, mệt mỏi cầm cự không nổi, hắn ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ, bất tri bất giác kề nửa bên mặt lên bức tường trắng ngủ quên.
Chẳng biết qua bao lâu, bỗng nghe một tràng âm thanh giày quân nhân đạp đất, gấp gáp đến đáng sợ, tiếp theo lại có tiếng gây rối, Tuyên Hoài Mân giật mình choàng tỉnh.
Vừa đứng dậy, đón đầu hắn chính là chiếc đầu bóng lưỡng sáng lóa của Triển tư lệnh ở phía trước, đang hỏi vị bác sĩ mặc áo choàng trắng: "Cháu tôi thế nào?"
Bác sĩ nói: "Bệnh nhân vẫn chưa qua giai đoạn nguy hiểm, cần phải tiếp tục theo dõi."
Thịt trên mặt Triển tư lệnh xô cả vào nhau, không nhịn được nói: "Tối hôm qua cậu bảo phải theo dõi, hôm nay cậu tiếp tục nói phải quan sát, bản tư lệnh không phải kẻ dễ bị người ta lừa gạt đâu. Nói rõ cho cậu biết, nó là cháu ruột của tôi. Nó có gì nguy hiểm, cậu cũng đừng mong được bình an."
Bệnh viện lớn là vậy, vì Triển Lộ Chiêu bị thương nặng chuyển tới đây nên đã bị Triển tư lệnh hạ lệnh bao trọn ước chừng một nửa số phòng bệnh, từ trong ra ngoài, và cả trên hành lang đều mang một màu quân phục của đám quân Quảng Đông.
Nhìn cảnh tượng này, vị bác sĩ kia dù bị mắng chửi cũng chẳng dám nói thêm một câu, chỉ miễn cưỡng cười gượng, đáp lời: "Người như quân trưởng là cát nhân thiên tướng, hơn nữa, thể trạng của quân trưởng vốn rất cường tráng."
Triển tư lệnh hừ một tiếng, "Cậu đừng có khoa môi múa mép, tôi chỉ nhìn xem nó có thể sống sót hay không. Nếu nó không sống nổi, tôi sẽ tìm cậu tính sổ."
Nói, mặt chuyển sang hai bên trái phải tìm kiếm, đúng lúc nhìn thấy Tuyên Hoài Mân nhỏm người, lảo đảo đứng dậy từ chỗ ngồi.
Tuyên Hoài Mân mới nói "Tư lệnh", Triển tư lệnh đã nhanh chóng đến trước mặt hắn, nâng tay lên, thẳng tay tát hắn đến "bốp" một tiếng.
Tuyên Hoài Mân bị đánh thẳng mặt, phải dựa vào tường mới không ngã xuống đất, trong lòng vừa sợ vừa giận.
Triển tư lệnh cất tiếng chửi, "Mẹ cái thằng súc vật khốn kiếp! Chiều hôm qua mày chạy đến cục cảnh sát gây rối, khiến bản tư lệnh phải gọi một cuộc điện thoại cho họ Chu kia. Bảo mày ít gây chuyện một chút, ít gây chuyện một chút! Con mẹ nó, mày không để vào tai phải không? Có phải mày là đứa xúi giục con lừa Phạm Đại Pháo kia chạy đến cửa nhà hải quan tổng trưởng gây chuyện không? Hơn hai mươi miệng ăn đều bị cục cảnh sát bắt lại, hại lão tử mất trắng một đống tiền lớn để chuộc người.
Con mẹ nó, mày đúng là chán sống mà! Còn sinh sự nữa, bản tư lệnh tự tay đập chết mày!"
Hắn nói đến điên người, rút khẩu súng lục bên hông, vừa nói vừa dí họng súng lên đầu Tuyên Hoài Mân.
Chỉ thiếu điều cướp cò súng.
Tuyên Hoài Mân bị ăn một tát, nửa bên mặt sưng phù, nghe cái gì cũng thấy ông ông cả lên.
Thái dương bị nòng súng nặng trình trịch chọc đến đau đớn.
Hắn miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn Triển tư lệnh, nói: "Kẻ bắn lén chính là Bạch Tuyết Lam, trước khi quân trưởng hôn mê đã chính miệng nói với tôi như vậy."
Triển tư lệnh nói: "Mày còn dám mạnh miệng? Đám cướp đều che mặt mà lại có thể nhận ra một nghi phạm, việc này phải giải thích thế nào?"
Tuyên Hoài Mân cảm nhận được mùi tanh trong miệng, nghĩ rằng một cái tát kia đã đánh cho mình chảy máu, hắn dùng đầu lưỡi liếm khóe miệng, hung hăng nói: "Quân trưởng nói nhận ra được thì chính là nhận ra được. Cục cảnh sát đương nhiên không dám ôm việc này vào người, Bạch Tuyết Lam là em trai Bạch tổng lý, bọn họ còn ước gì không được liếm "trứng" của hắn nữa kìa. Tôi phái Phạm Đại Pháo đến đó làm ồn là cố ý đánh rắn động cỏ, biết đâu tên họ Bạch kia sẽ để lộ ra sơ hở nào đó.
Cho dù người có bị bắt, muốn chuộc ra thì cũng chỉ là vấn đề tiền bạc nhỏ nhoi. Tư lệnh ngài lại chỉ có quân trưởng là đứa cháu duy nhất, ngài thương hắn như vậy, tiêu ít tiền cho hắn mà ngài còn phải tính toán sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!