Chương 40: (Vô Đề)

Khi đám người Chu thính trưởng lên đường trở về, còi cảnh sát được tắt đi, ô tô phóng trên con đường đen kịt, hướng về cục cảnh sát.

Xảy ra vụ án lớn như vậy, nên đêm đó, rất nhiều người ở cục cảnh sát phải tăng ca làm việc, bên trong đèn đuốc sáng trưng, người đến người đi tấp nập.

Trong lúc Chu thỉnh trưởng ở trong phòng làm việc của mình, một phó cục trưởng chạy đến báo cáo: "Quân Quảng Đông phái người đại diện tới, còn mời một luật sư nước ngoài đến đây, nói là muốn nộp tiền bảo lãnh mười một gã binh lính hôm nay bị bắt về."

Chu thính trưởng vừa nghe vậy đã lên cơn tức, cởi găng tay trắng ném lên bàn làm việc, "Đám mọi rợ này quá coi thường pháp luật. Nháo loạn trên đường phố, bắt một đám về rồi mà bọn chúng còn không biết bớt phóng túng lại. Cả cái tên Tuyên phó quan kia nữa, buổi chiều đến cục cảnh sát rồi la hét kêu gào, không bằng không chứng lại cứ muốn tôi bắt giam em họ tổng lý. Uổng cho một mảnh nhân tình của tôi, khuyên can mãi, cứ tưởng rằng đã khuyên được hắn yên tĩnh một lúc.

Không ngờ vừa xong xuôi thì điện thoại từ nhà Bạch Tuyết Lam lại gọi tới, nói quân Quảng Đông vác súng bao vây Bạch công quán. Đây là muốn tạo phản chứ còn gì nữa! Đúng là đám khốn kiếp không coi pháp luật ra gì! Cậu ra nói với bọn chúng, không cho nộp tiền bảo lãnh, cứ nhốt thêm vài ngày để giệt sạch cái thói kiêu căng ngạo mạn của bọn chúng."

Gần đây, vị phó cục trưởng này đã nhận được không ít lợi ích từ phía quân Quảng Đông, hôm nay gặp phải chuyện này liền một lòng muốn nói tốt cho quân Quảng Đông.

Hắn yên lặng nghe cấp trên phát hỏa một hồi, ngẫm nghĩ chốc lát, trên mặt lộ ra chút tươi cười, nói: "Thính trưởng nói rất hợp tình hợp lý, cái vẻ kiêu ngạo của bọn họ thực sự rất đáng trách. Song, chính vì bây gờ phải phá án, cho nên tôi nghĩ, chúng ta cần phải trấn an mọi nơi, sau đó mới có thể nghĩ đến chuyện ra tay làm việc công. Nếu như xung đột lớn, quân Quảng Đông càng gây chuyện nhiều sẽ làm trở ngại việc vây bắt giặc cướp… cũng không tốt."

Hắn lại nhìn sắc mặt Chu thính trưởng, không thấy dấu hiệu muốn tức giận mới tiếp tục nói: "Lại nói, đám người làm lính đó không được học hành, thô bỉ khôn cùng, bọn họ ra ngoài gây sự thì cứ để trưởng quan của bọn họ quản giáo dạy dỗ. Về phía Triển tư lệnh, Trương phó quan hắn phái tới đang chờ ở phòng trà bên ngoài. Hơn nữa, thính trưởng cũng đã gặp vị Trương phó quan này mấy lần rồi. Hắn là một người hiểu chuyện, tính cách lại rất hào phóng.

Không bằng trước tiên nể mặt hắn một chút, để hắn nộp tiền bảo lãnh đám lính kia, mang về nhà quản thúc thật nghiêm. Phía chúng ta cũng bớt việc."

Chu thính trưởng nghe ba chữ "rất hào phóng" kia, trong lòng cũng nhộn nhạo.

Lần này, hành vi của quân Quảng Đông ở trong nội thành vô cùng ngang ngược, đã sớm chọc ra không biết bao nhiêu phiền toái. Vì đánh tan những mối phiền toái đó, bọn chúng thường xuyên hiếu kính chút ít cho cục cảnh sát.

Đối với bọn chúng, Chu thính trưởng đúng là yêu ghét khó phân.

Ghét bọn chúng nhiễu loạn trị an, khiến mình không đẹp mặt. Yêu là yêu số tiền tài bọn chúng đã hiếu kính mình.

Chỉ là, nếu bọn chúng không gây sự thì làm gì có chuyện cứ liên tục không ngừng dâng tiền cho mình?

Chu thính trưởng ngẩng mặt lên, chỉ bày ra biểu hiện bất lực, cuối cùng hít sâu một hơi, lắc đầu nói: "Thôi, trước tiên cứ giải quyết xong vụ án rồi mới xử lý đám người này. Cậu ra ngoài, nói với gã Trương phó quan kia, tôi nể mặt Triển tư lệnh của bọn họ nên mới cho bọn họ nộp tiền bảo lãnh. Nếu có lần sau nữa, tôi tuyệt đối không thả người, chắc chắn sẽ cho đám người đó ăn cơm tù mấy ngày."

Phó cục trưởng vui vẻ nói: "Vậy tôi tới đó."

Chu thính trưởng gọi hắn lại, hỏi: "Bọn họ đem tới bao nhiêu tiền bảo lãnh?"

Phó cục trưởng nói: "Chẳng phải buổi chiều ngài đã nêu số tiền sao? Bọn họ mang theo số tiền ngài căn dặn tới đây."

Giơ tay thể hiện con số.

Chu thính trưởng nhíu mày nói: "Đâu đủ? Số tiền bảo lãnh đã tính đó chỉ đủ bảo lãnh chừng mười người chiều này bắt được. Tôi lại vừa bắt thêm chừng hai mươi tên trước cửa Bạch công quán nữa. Theo lý mà nói, mang súng đến bao vây công quán của hải quan tổng thự, tội danh còn lớn hơn việc gây rối trên đường phố, là tội không được nộp tiền bảo lãnh. Thế nhưng, tôi nể mặt Triển tư lệnh nhà bọn chúng nên xuề xòa một chút cũng không sao.

Cậu nói cho bọn chúng biết, đem thêm tiền bảo lãnh hai mươi mấy người kia đến đây, cục cảnh sát sẽ thả người một thể."

Phó cục trưởng nói vâng một tiếng.

Nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc, đi làm cái công việc béo bở đầy lợi ích kia.

◇ ◆ ◇

Bên này, Chu thính trưởng xử lý đám quân Quảng Đông gây chuyện. Bên kia, thế trận trước Bạch công quán được dẹp bỏ, nhưng bốn phía tường ngoài vẫn được tăng thêm hộ binh canh gác.

Tuyên Hoài Phong vào phòng mới hỏi Bạch Tuyết Lam, "Vừa rồi lúc đi vào, anh và Tôn phó quan mắt đi mày lại nói gì vậy?"

Bạch Tuyết Lam chuyển mắt nhìn sang phía y, cười tủm tỉm nói: "Anh chỉ mắt đi mày lại với em thôi, chả mắt đi mày lại với ai nữa cả."

Tuyên Hoài Phong đang muốn dạy dỗ hắn một câu, tim liền mềm xuống.

Một giây trước còn đối diện với họng súng đen ngòm của quân Quảng Đông, không biết một giây sau sinh tử thế nào, so sánh ra, bây giờ để cho hắn được lợi một hai câu cũng chẳng sao.

Tuyên Hoài Phong không tiện trực tiếp trả lời câu hỏi của hắn, y vờ đi kiểm tra giường chiếu, xem đầy tớ trai có thay toàn bộ mọi thứ sạch sẽ theo lời mình hay không. Bởi vì Bạch Tuyết Lam bị thương, không thể chạm vào chăn gối bẩn thỉu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!