Chương 4: (Vô Đề)

Nháo một trận như vậy đủ khiến Tuyên Hoài Phong đau lưng mỏi eo hết mấy ngày, nơi tư mật phía dưới hễ nhúc nhích là cả người đều khó chịu.

Tuyên Hoài Phong tức đến nỗi muốn đạp cái tên không biết kiềm chế kia đi nơi khác mà ngủ.

Bạch Tuyết Lam nửa thì áy náy, nửa lại tự hào, mặt dày mày dạn, vẫn tiếp tục chen chân ngủ chung với Tuyên Hoài Phong trên cùng một chiếc giường.

Đại khái là để khiến Tuyên Hoài Phong vui vẻ, cuối cùng Tiểu Phi Yến cũng được thả ra, đưa đến bên cạnh Tuyên Hoài Phong, trở thành một hầu gái sai vặt.

Tuyên Hoài Phong nhìn thấy cô bé cũng hơi kinh ngạc, hỏi, "Bạch tổng trưởng có làm khó em không?"

Bộ dạng Tiểu Phi Yến hôm nay và lúc mới tới hơi khác, cô bé đổi thành một bộ áo vải màu lam của hầu gái, trên đầu ghim hai búi tóc đơn giản, thoạt nhìn mộc mạc không ít, nhưng cũng không đánh mất vẻ xinh đẹp đáng yêu.

Thấy Tuyên Hoài Phong hỏi, cô bé lắc đầu.

Tuyên Hoài Phong hỏi lại, cô bé mới trả lời: "Em ngủ gục trên xe ô tô, lúc tỉnh lại đã thấy mình ở trong một căn phòng tối đen. Lúc đầu, đám lính không cho em ra ngoài, chỉ bưng ít đồ ăn đến cho em, còn nói em là người của quân Quảng Đông. Em khóc lóc trong căn phòng tối đen ấy vài ngày, sau đó, có một người đàn ông đến nói thả em ra, cho em làm người hầu của ngài.

Tuyên phó quan, cảm ơn ngài, ngài vừa cứu một mạng của em đấy."

Tuyên Hoài Phong đáp: "Đừng nói cứu hay không cứu. Sống trong thời loạn này chẳng dễ dàng gì, bây giờ em cứ ở tạm chỗ này đi. Tôi không cần người sai vặt, em rảnh rỗi thì đọc chút sách là được. Đúng rồi, em biết chữ không?"

Tiểu Phi Yến nói: "Em chỉ biết vài chữ thôi, nhiều thì không biết."

Tuyên Hoài Phong nói: "Biết vài chữ còn tốt hơn hoàn toàn không biết. Tôi sẽ cho người mua một quyển "Tam Tự kinh" và một quyển "Tăng quảng hiền văn", em đọc thử trước hai quyển này đi."

Y tự móc ví, gọi một đầy tớ trai đến tiệm sách mua giúp mình hai quyển sách.

Chẳng biết có phải do bị nhốt trong phòng tối mấy ngày nên bị dọa sợ hay không mà Tiểu Phi Yến lại rất nghe lời Tuyên Hoài Phong, quả nhiên thường xuyên cầm hai quyển sách, rảnh rỗi lại ngồi trong viện của Hoài Phong đọc sách.

Cô bé này cũng chịu khó, thường xuyên tranh việc để làm, đang ngồi bên hành lang đọc sách, vừa nghe thấy Tuyên Hoài Phong muốn uống một ly trà nóng liền bỏ sách xuống ngay, vội vàng vào trong hầu hạ.

Mỗi ngày vào một giờ nhất định, chẳng chờ Tuyên Hoài Phong lên tiếng liền vào hỏi cơm hỏi đồ ăn, sau đó đến dặn nhà bếp, lại tự mình đưa thức ăn trở về.

Đến đầu tháng tám, mọi vết thương, vết bầm do Triển Lộ Chiêu gây ra trên người Tuyên Hoài Phong đều khỏi hẳn.

Tống Nhâm cũng trở về từ bệnh viện.

Người đàn ông Sơn Đông này, thân thể cường tráng tựa trâu mộng, mấy ngày nay được bệnh viện ngoại quốc chăm sóc, hắn đã sớm hồi phục đánh kể. Hắn bị thương do bảo vệ Tuyên Hoài Phong lúc bị tập kích ở ngoại thành, lần này trở về tựa như anh hùng chiến thắng khải hoàn vậy. Trước hết thì được đám anh em nhiệt liệt chào đón, đến lúc Bạch Tuyết Lam từ hải quan tổng thự trở về lại gọi hắn đến thư phòng, khen ngợi hết mực.

Tiền bạc đương nhiên là không thể thiếu, càng khó hơn là hắn nghe được một câu của Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam đã nói với hắn: "Cậu cứu Tuyên phó quan chính là cứu mạng của tôi. Bạch Tuyết Lam tôi nợ Tống Nhâm cậu một mạng."

Một câu nói này, quý trọng cực kỳ, so với mười vạn đồng tiền thưởng còn quý giá hơn.

Tống Nhâm sục sôi nhiệt huyết.

Hắn thầm hạ quyết tâm, nếu lại thêm một lần nữa, hắn vẫn bất chấp tất cả bảo vệ Tuyên phó quan.

Thấy Tống Nhâm trở về, Tuyên Hoài Phong cũng vô cùng vui mừng.

Đối với việc Tống Nhâm quên thân bảo vệ mình trong rừng, Tuyên Hoài Phong chưa có giây phút nào dám quên, y cũng từng nhiều lần gọi tới bệnh viện hỏi thăm bệnh tình của hắn.

Nếu không phải chân Tuyên Hoài Phong bị trật, Bạch Tuyết Lam không cho phép y ra ngoài, chắc chắn y đã tự tới bệnh viện hỏi thăm.

Vụ đấu súng ngoài thành đã lên báo từ lâu.

Theo lời Bạch Tuyết Lam nói, cục cảnh sát không quyết tâm theo đuổi vụ án, quả nhiên, tin tức công bố ra ngoài là: những kẻ đã chết đều là sơn tặc, bị Bạch tổng trưởng cục hải quan cùng thuộc hạ trùng hợp đi qua đánh bại.

Trị an thời điểm này rất loạn, hỗn loạn trong thành còn đỡ, nhưng ra đến ngoại thành thì ai cũng cảm thấy bất an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!