Chương 39: Part 2

Bạch Tuyết Lam thoải mái hưởng thụ sự chăm sóc của người yêu, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ mới nhớ ra đã không còn sớm, hắn "ai nha" một tiếng, nói: "Sao giờ mới nhớ ra nhỉ, em chưa ăn cơm phải không?"

Đang muốn kéo chuông gọi cơm, chợt thấy quản gia đi từ cửa viện đến.

Hắn không kéo chuông nữa, mở cửa phòng nói với quản gia: "Ông tới vừa đúng lúc, đi nói với nhà bếp, bảo họ xào hai món ăn nhẹ mang đến đây, Tuyên phó quan cần phải ăn tối."

Quản gia đang vội vàng đến báo tin, dừng bước, giọng mang theo chút khó thở, câu đầu tiên đã nói: "Tổng trưởng, có một đám hộ binh đang đứng ở cửa chính, đang làm loạn cả lên!"

Tuyên Hoài Phong ở đầu bên kia nghe thấy quản gia nói vậy, tim y bắt đầu đập cuồng loạn, đi tới cửa hỏi quản gia: "Là quân Quảng Đông?"

Quản gia đáp: "Kẻ nào đã khoác áo quân nhân thì đều cầm súng cả, làm sao biết được là quân của ai? Ngài mau ra ngoài nhìn một cái xem."

Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi ra ngay."

Quay đầu, nói với Bạch Tuyết Lam: "Anh ở trong phòng đi, đừng đi đâu cả."

Y đang định vòng qua người Bạch Tuyết Lam đi ra khỏi cửa, lại bị Bạch Tuyết Lam nắm lấy khuỷu tay kéo lại, trấn định hỏi: "Gấp cái gì, bọn họ dám xông vào sao? Muốn đại náo thì lên trời mà đại náo."

Nói xong, hắn quay đầu trở lại, dặn bảo quản gia: "Ông gọi điện đến nhà Chu thính trưởng, báo cáo tỉ mỉ tình huống ở đây cho hắn biết, mời hắn đến xử lý. Giọng điệu phải tỏ ra cực kỳ khẩn cấp, bảo hắn rằng, nếu tới muộn, chỉ sợ trong thành sẽ xảy ra chuyện đổ máu."

Quản gia vâng dạ mấy lần liên tiếp.

Tình cảnh thế này, đừng nói là tổng trưởng có lời dặn, cho dù không dặn, đương nhiên ông cũng phải khẩn cấp nói rõ tình hình.

Chờ quản gia đi rồi, Bạch Tuyết Lam vẫn đứng bất động.

Tuyên Hoài Phong thấy bộ dạng dù có việc khẩn cấp vẫn tỏ ra nhàn nhã của hắn liền sốt ruột, "Người ta tìm tới cửa, anh không ra cũng chẳng hề gì, để em ra ngoài ứng phó một chút là được. Bằng không, cứ để giẳng co như vậy sẽ thật sự không khống chế nổi tình hình, hấp tấp nổ súng sẽ dẫn đến rắc rối. Vết thương trên người anh sao chịu được mấy chuyện rắc rối đó?"

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đi ra ngoài, tóm lại là phải đi ra ngoài. Thế nhưng tốt xấu gì thì anh cũng là một tổng trưởng, mấy gã đại binh thối tha đó kêu la trước cửa một tí mà anh đã lập tức ra ngoài, vậy chẳng phải đã tự hạ thấp giá trị bản thân? Thong thả tự tại một hồi, để đầy tớ bận rộn đi, cũng cho người ta một cơ hội được nhận tiền thưởng chứ."

Lập tức trở lại trong phòng.

Một tay hắn kéo theo Tuyên Hoài Phong, là sợ y không chịu nổi, thừa dịp mình không chú ý lại muốn chạy tới cổng chính.

Một tay còn lại mở chiếc tủ thủy tinh bên cạnh cửa sổ, lấy một bao bánh bích quy ngoại quốc rồi mở ra, lấy một chiếc, đưa tới bên miệng Tuyên Hoài Phong, "Chờ nhà bếp đưa cơm đến chắc không kịp đâu. Em ăn trước hai cái bánh bích quy lót dạ trước đã."

Tuyên Hoài Phong cười nói: "Anh đang muốn biểu diễn phong độ đại tướng của mình đấy hả? Càng nguy cấp càng không lo lắng?"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em hiểu ra rồi đấy, vậy chẳng lẽ trong lòng em không có chút tán thưởng hay tự hào nào sao?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Nếu bây giờ đổi lại là đang xem phim ngoại quốc, em là khán giả, đương nhiên em sẽ tán thưởng. Nhưng bây giờ em lại đang ở trong cảnh sinh tử kề nhau, em thà rằng anh ngoan ngoãn cẩn thận hơn một chút, làm một kẻ bình thường, sống lâu trăm tuổi, cũng còn hơn nhìn anh quay nòng súng mà nói cười vui vẻ. Anh cứ cười như vậy, chứ em biết, trong lòng anh đang nghĩ:

những suy nghĩ đó của em quá mức tục tằn tầm thường."

Bạch Tuyết Lam lắc đầu, "Không không, lần này thì em hiểu lầm anh rồi. Anh thật sự rất yêu cách suy nghĩ đó của em, anh cực kỳ vui vẻ. Chỉ là, anh chợt nhớ đến một việc, hôm nay, không biết là ai ở trong viện cai nghiện đã bắn rơi hai ngọn đèn chùm xuống đất, dọa một đám cảnh sát lăm lăm vũ khí, bộ dạng hung thần ác sát ấy nhỉ? Nếu Chu thính trưởng thật sự kiên trì muốn lục soát, chỉ sợ em sẽ khiến máu tươi của hắn trải dài năm bước.

Thường ngày nhìn em nhã nhặn là thế, chứ thật ra cũng thô gan bạo dạn lắm."

Tuyên Hoài Phong muốn nói, đó chỉ là bất đắc dĩ.

Vừa mở miệng, Bạch Tuyết Lam lập tức đặt chiếc bánh bích quy lên môi y, dần đưa vào trong miệng.

Y đành phải im lặng cắn xuống.

Loại bánh bích quy này được vận chuyển từ Tây Dương đến đây bằng thuyền, rất ngon, trong miệng y là vị sữa bò béo ngậy.

Bạch Tuyết Lam sợ Tuyên Hoài Phong ăn bánh khát nước, hắn liền rót cho y một ly nước ấm, "Không cần gọi bọn họ đưa trà nóng tới đâu, em uống một chút đi."

Tuyên Hoài Phong hết cách, nói gần như là yêu cầu hắn: "Anh yên lặng một lúc thì em đã cảm ơn anh rồi, anh không biết bị thương là phải yên lặng hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!