Bạch Tuyết Lam trở về công quán.
Tuyên Hoài Phong chờ đợi mãi, tinh thần đã sớm bất ổn. Y đi qua đi lại trước viện, nghe ngoài tường vang lên tiếng còi ô tô, đang định lập tức chạy ra ngoài, chợt nghĩ ra không được để lộ biểu hiện khiến người ta hoài nghi, y đành miễn cưỡng thả chậm bước chân, tỏ ra bình thường mà đi đến cổng chính.
Bạch Tuyết Lam đã xuống ô tô, đang lên cầu thang, nhìn thấy y đi ra từ cổng chính, trong lòng thầm hiểu là y đang nôn nóng, cười nói: "Họp xong, tổng lý giữ anh lại ăn tối. Xin lỗi, anh quên gọi điện về, em lại chờ anh cùng ăn tối à?"
Lúc này Tuyên Hoài Phong mới nhớ ra mình chưa ăn tối, nhưng y không để ý. Ngược lại, nhìn bộ quần áo Bạch Tuyết Lam mặc lúc trở về khác với bộ quần áo mặc lúc đi, y vô cùng lo lắng, lại không tiện hỏi việc này ở đây, đành nói: "Không sao, em vốn cũng không thích ăn gì vào buổi tối. Buổi họp hôm nay có chuyện gì cần điều động người giải quyết không?"
Lặng lẽ đưa tay dìu Bạch Tuyết Lam quay trở lại.
Hai người vừa trò chuyện vừa trở về phòng.
Tuyên Hoài Phong đóng cửa lại, nói với Bạch Tuyết Lam: "Anh ngồi xuống đi."
Chờ Bạch Tuyết Lam ngồi xuống ghế nằm, y khom người xuống, cởi cúc trên áo Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam không nhịn được cười, "Đúng là nhiệt tình đến mức khiến người ta được yêu đâm sợ. Nói như thế nào nhỉ, người vừa mới về đến nhà, em đã lập tức động tay động chân mà cởi quần áo."
Tuyên Hoài Phong đáp trả: "Anh cứ tận tình khua môi múa mép đi, sau này mà trúng đạn nữa thì em cũng không thèm liếc anh đến một cái đâu. Chẳng qua hiện giờ vết thương kia là do em băng bó, cho nên em mới chịu trách nhiệm đến cùng, tận tâm tận sức lưu ý đến anh. Bộ quần áo này là anh thay ở phủ tổng lý, hay là đã chuẩn bị trước quần áo sạch trên ô tô?"
Bạch Tuyết Lam nói: "Thay ở phủ tổng lý."
Tuyên Hoài Phong thầm kinh hãi.
Y vén áo Bạch Tuyết Lam lên, quả nhiên không chỉ thay quần áo, ngay cả băng gạc cũng đã được thay lại một lần nữa.
Tuyên Hoài Phong càng thêm kinh sợ nghi ngờ, nhỏ giọng hỏi: "Chẳng lẽ tổng lý đã biết?"
Bạch Tuyết Lam đáp: "Không sai, hắn đã biết."
Sắc mặt Tuyên Hoài Phong chợt trắng nhợt, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: "Hắn lại thả anh về nữa."
Trong giọng nói còn hàm chứa cảm giác sợ hãi.
Bạch Tuyết Lam nói: "Không thả anh về, vậy chẳng lẽ hắn định mang anh giam vào ngục sao? Đánh hổ không rời thân huynh đệ, vị anh họ này của anh luôn đối xử với anh rất tốt. Anh chỉ giận hắn…"
Bỗng nhiên ngừng lời, cúi đầu nhìn lớp băng gạc trắng như tuyết trên bụng mình.
Tuyên Hoài Phong truy hỏi: "Giận hắn cái gì?"
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Em xem đi, vết thương này là anh tự băng lại đấy, tay nghề không kém em chút nào đâu."
Tuyên Hoài Phong giật mình mở to mắt nhìn hắn, y đứng lên, quay đầu đi về phía cửa phòng.
Bạch Tuyết Lam khẩn trương, vội vàng nhảy lên khỏi chiếc ghế nằm, chẳng thèm để ý đến chiếc áo đã bị mở ra, hắn chạy theo kéo tay Tuyên Hoài Phong lại, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy? Cho dù anh có gì đắc tội em, thì em cũng phải cho anh biết tội danh là gì chứ."
Sắc mặt Tuyên Hoài Phong hiện tại, nói là tái nhợt, nhưng trên má lại có ánh hồng phơn phớt, chẳng biết là tức giận hay đau lòng, cảm giác không thể nào nói rõ, tựa hồ bao cảm xúc đều nghẹn trong họng, y thấp giọng nói: "Anh tránh ra. Em ra ngoài thay đổi không khí một chút."
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh không đồng ý."
Vượt người lên, tấm lưng rộng lớn chắn ngang cửa phòng.
Cúc áo của hắn đã bị cởi bỏ, lại cộng thêm động tác này, lớp băng gạc quấn trên bụng lộ ra phân nửa.
Không thể cứng rắn với người bị thương, cũng chẳng thể làm việc gì khác, Tuyên Hoài Phong đành thở dài một hơi, không tiếp tục muốn mở cửa ra ngoài, xoay người ngồi xuống ghế, im lặng một hồi.
Bạch Tuyết Lam đi tới bên cạnh y, giọng nói dịu dàng, "Em khó chịu chỗ nào thì mắng anh vài câu cũng không sao, hoặc cảm thấy vẫn chưa hết giận thì tát anh mấy cái cũng được. Em cứ buồn bực im lặng thế này khiến anh không sao chịu nổi. Anh sợ nhất là bộ dạng này của em, thực hiện chiến trạnh lạnh với anh, khiến tim anh như muốn vỡ nát thành từng mảnh."
Tuyên Hoài Phong chậm rãi nâng mắt nhìn hắn, rồi lại từ từ rũ mắt xuống, ánh mắt chẳng còn chút sắc bén, cách một hồi, y cất tiếng, "Em không định chiến tranh lạnh với ai cả. Nếu em biết phải nói gì thì đã chẳng ngồi im như thế. Em chỉ thật sự không biết… phải nói những gì. Đại khái là, em nói gì cũng không đúng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!