Chương 37: Part 2

Bạch tổng lý trở lại phòng họp, lại nghe mọi người thảo luận một hồi, cuối cùng trầm giọng nói: "Cứ ông một câu tôi một câu, nói mấy chuyện không đâu như thế thì chẳng bằng cứ hành động thức tế đi. Trách nhiệm của việc này sẽ giao cho cục cảnh sát, Chu thính trưởng phải dốc toàn lực làm việc. Về phương diện ngoại giao, hiện tại đã có rất nhiều đại biểu tới nội thành, Từ bộ trưởng nhớ chu toàn một chút. Về phần tôi, tôi cũng sẽ cố gắng làm tròn nhiệm vụ.

Vẫn là câu đó, mọi người cùng đồng tâm hiệp lực làm việc."

Đến lúc này, hội nghị kết thúc.

Mọi người thấy sắc mặt Bạch tổng lý sau khi trở về phòng họp rất khó coi, chắc là lúc nhận điện thoại phải chịu nhiều tức giận, e sợ bản thân trở thành bao cát trút giận, nghe tiếng tan họp đều thầm thở phào.

Tất cả đều đứng lên rời đi.

Bạch tổng lý gọi một bóng lưng cao lớn trong đám người, "Bạch Tuyết Lam, cậu ở lại."

Bạch Tuyết Lam đành phải nán lại.

Chờ mọi người trong phòng hội nghị đều đi sạch, chỉ còn anh em hai người bọn họ.

Bạch Tuyết Lam muốn hỏi có chuyện gì, lại bị ánh mắt Bạch tổng lý cản lại.

Bạch tổng lý trầm giọng nói: "Cậu đi theo tôi."

Nói xong, hắn ra khỏi phòng họp trước, đi về phía cầu thang.

Bạch Tuyết Lam hết cách, đi theo sau anh họ, ngoan ngoãn lên lầu, vào thư phòng Bạch tổng lý.

Đóng cửa, vừa quay đầu, áo đã bị người ta hung hăng kéo lại.

Gáy Bạch Tuyết Lam đập đến phanh một tiếng lên ván cửa cứng ngắc.

Chóp mũi Bạch tổng lý gần như dán lên mặt Bạch Tuyết Lam, tàn bạo hỏi: "Có phải cậu là kẻ đã gây vụ án trong thành không? Nói! Có phải cậu làm không!?"

Bạch Tuyết Lam không ngờ anh họ mình lại lợi hại như vậy, lên lầu xong, quay người một cái liền đánh hơi ra được. Hắn chỉ trầm mặc hai giây, lập tức gật đầu, trầm giọng đáp: "Là tôi."

Bạch tổng lý ngẩn ra.

Nháy mắt sau, đôi mắt hắn đỏ quạch như máu, quát: "Con mẹ nó! Thằng sói mắt trắng khốn kiếp này!"

(Sói mắt trắng: là một danh từ chỉ kẻ vô tình vô nghĩa, vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn độc ác)

Hai tay siết chặt cổ Bạch Tuyết Lam.

Cổ bị siết đến đau đớn, Bạch Tuyết Lam tung sức mạnh trong cơ thể ra ngoài, đẩy Bạch tổng lý ngã lên chiếc ghế sô pha.

Bạch Tuyết Lam đứng thẳng người, thở phì phò hỏi: "Anh định giết người thật đấy à?"

Bạch tổng lý chửi lớn tiếng, "Lão tử còn muốn một súng bắn chết mày nữa!"

Đi ngay đến bên bàn đọc sách, mở ngăn kéo, lấy khẩu súng lục bên trong.

Bạch Tuyết Lam nhảy vọt tới, đoạt khẩu súng trong tay hắn, tháo đạn bên trong thả hết xuống tấm thảm dày.

Bạch tổng lý còn muốn đi nhặt súng, Bạch Tuyết Lam dứt khoát đẩy hắn một cái từ phía sau, vặn ngược tay hắn, ép mặt hắn dán sát lên tường, quát hỏi: "Bạch Mẫn Tân, anh có biết nói lý không hả?"

Bạch tổng lý giận đến nghiến răng nghiến lợi, chửi ầm: "Mụ nội nó! Cậu cướp hiệu buôn dương hành, bắt cóc người ngoại quốc, ăn cơm của lão tử, thế nhưng lại đạp đổ bát cơm của lão tử! Cậu thì biết nói lý chắc? Con mẹ nhà cậu, đi gặp Diêm Vương mà nói lý! Hai tên vệ binh chịu đòn kia, tôi cũng biết thừa là do cậu giở trò! Chẳng phải bọn họ là người đè thằng đó, bắt nó quỳ trong thư phòng tôi đó hả?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Ai dám đụng vào người của tôi, tôi sẽ khiến kẻ đó sống không yên."

Bạch tổng lý phẫn nộ, phổi như muốn nổ tung, "Được, giỏi! Uổng cho tôi coi cậu như em trai ruột thịt. Chỉ vì dạy dỗ cái thằng ẻo lả kia của cậu, cậu liền đâm một đao đau điếng sau lưng tôi. Tôi đúng là mù mắt rồi! Sớm biết có ngày hôm nay, lúc đầu tôi phải xử lý nó thật sạch sẽ, một viên đạn bắt chết nó! Chặt nó ra cho chó ăn."

Bạch Tuyết Lam cả giận: "Anh còn nói vậy? Anh còn dám nói vậy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!