Thì ra, bởi vì vụ án lớn kia, cho nên những người như thính trưởng cục cảnh sát, bộ trưởng bộ ngoại giao, cùng tất cả các quan viên được triệu tập đều vội vã đến cuộc họp.
Mọi người ngồi ở phòng hội nghị lầu một, gương mặt ai nấy đều nặng nề.
Bạch tổng lý nói liền một tràng những từ ngữ khẩn thiết, vô cùng đau lòng, hỏi chuyện đám cấp dưới: "Các vị đều là nhân viên cao cấp của chính phủ, chuyện tới nước này cũng chỉ có thể dựa vào các vị. Chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực. Ai có kiến nghị gì thì xin cứ thoải mái phát biểu, bây giờ không cần câu nệ những thứ khác, phải lấy việc giải quyết được vấn đề trên làm đầu."
Mọi người đều trầm mặc, đối diện nhìn nhau, cũng không ít người lặng lẽ chuyển ánh nhìn lên người cục trưởng cục cảnh sát.
Chu thính trưởng không thể không lên tiếng, giọng nói âm trầm: "Tâm trạng của bỉ chức hoàn toàn giống tâm trạng của tổng lý. Xem ra hiện tại bàn đến những thứ khác đều là dư thừa, điều quan trọng nhất là tập trung vào lực lượng của chính phủ. Thứ nhất là phải trừng phạt đám giặc cướp kia thật nghiêm khắc. Thứ hai là phải giải cứu hàng hóa lẫn người bị bắt cóc.
Chu mỗ sẽ dốc toàn lực làm việc để hoàn thành hai việc này."
Bộ trưởng bộ ngoại giao lo lắng nói: "Hai điều Chu thính trưởng nói đều là trọng điểm. Nhưng nhìn trên phương diện ngoại giao, việc khẩn cấp nhất là giải cứu con tin. Hàng thì coi như xong, chỗ vải sa tanh bị cướp và mấy chiếc ô tô bị hỏng của các hiệu buôn dương hành kia, cùng lắm thì tôi sẽ tự gánh chịu, xuất từ phần kinh phí của bộ ngoại giao để bồi thường cho người ngoại quốc, nhưng vị Charters bị bắt cóc kia chẳng những là ông chủ của hiệu buôn dương hành Charts, mà còn là họ hàng của ngài Dane đại sứ nước Anh. Nếu không thể giải cứu ngài ấy bình an trở về, sợ rằng sẽ gây ảnh hưởng đến phương diện ngoại giao quốc tế, cần phải thận trọng."
Bạch tổng lý cũng đang đau đầu về vấn đề này, hỏi: "Các vị có kiến nghị gì về việc này không? Cứ nói ra để mọi người cùng bàn bạc."
Quét mắt nhìn một vòng, cuối cùng vẫn dừng trên gương mặt Chu thính trưởng.
Chu thính trưởng lại phải đứng lên, thuyết minh một lần về sự sắp xếp các bộ phận của cục cảnh sát.
Cuối cùng, kiên định nói: "Toàn thành đã bị giới nghiêm, Chu mỗ dám vỗ ngực cam đoan, cục cảnh sát sẽ kiểm tra cẩn thận tất cả mọi ngóc ngách. Về phần toán giặc cướp kia, bọn chúng không giết người ngay tại trận mà ngược lại còn bắt cóc, phỏng chừng là muốn nhận tiền chuộc. Về phương diện này, một khi nhận được tin tức của con tin, rốt cuộc là giải cứu hay giao tiền chuộc thì phải xem xét quyết định của chính phủ và người nhà của ngài Charters."
Đối với câu nói cuối cùng kia, bộ trưởng bộ ngoại giao có vẻ bất mãn, lên tiếng: "Tại sao còn phải xem quyết định? Sự an toàn của con tin là quan trọng nhất, thân là đại biểu của bộ ngoại giao, tôi yêu cầu cục cảnh sát phải thận trọng, lấy an toàn của con tin làm đầu."
Chu thính trưởng đáp: "Đương nhiên chúng tôi sẽ lấy an toàn của con tin làm đầu, chỉ có điều, đám giặc cướp này thuộc dạng cùng hung cực ác, cũng không biết…"
Đang nói giở, cửa phòng họp bị người ta đẩy ra.
Bạch Tuyết Lam mặc quân trang của hải quan tổng thự, chân đi đôi bốt da đen kịt cao gần đến đầu gối, thấp giọng chào Bạch tổng lý và mọi người một tiếng, tìm một chỗ trống rồi thản nhiên ngồi xuống.
Bạch tổng lý nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt vô cùng khó chịu, hỏi ngay trước mặt mọi người: "Sao cậu đến muộn thế hả? Đây là chuyện trọng đại của chính phủ, chẳng lẽ cậu không lo lắng chút nào hả?"
Bạch Tuyết Lam vừa ngồi xuống ghế, thấy anh họ bắt đầu muốn phát cáu với mình, hắn vội vàng đứng lên, buông tay xuống, nghiêm mặt nói: "Tôi nào dám làm như vậy. Tới muộn là vì đang làm công vụ ở viện cai nghiện. Tổng lý cũng biết rồi đấy, hôm nay là ngày khai trương, cả buổi sáng nay tôi đều bận rộn giải quyết công việc ở viện cai nghiện."
Bạch tổng lý nghe hắn nói vậy mới nhớ ra hôm nay là ngày khai trương viện cai nghiện, công văn lại do chính tay mình phê duyệt.
Gần đây, mọi sự chú ý của hắn đều đặt trên việc nhà ở Sơn Đông và hội đàm sáu nước, cho nên đã quên mất việc này.
Tuy nhiên, vì Bạch Tuyết Lam là em họ mình, hiện tại lại ở trước mặt nhiều cấp dưới như vậy, hắn càng tỏ ra mình là người không bao che khuyết điểm, trưng bộ dạng giải quyết việc công, lạnh lùng hừ một tiếng, trách cứ Bạch Tuyết Lam: "Đương nhiên tôi biết hôm nay là ngày khai trương viện cai nghiện, nhưng nếu cậu đã nói mình ở viện cai nghiện thì càng phải biết trong thành đã xảy ra chuyện gì.
Cục cảnh sát báo cáo, đám cướp sau khi tấn công hiệu buôn dương hành đã tản ra chạy trốn về bốn phía, hình như cách viện cai nghiện mấy con phố. Chuyện xảy ra ở gần đó, cậu còn là quan viên chính phủ, vậy tại sao cậu không có chút biểu hiện giúp đỡ vây bắt là thế nào? Tôi thực sự rất bất mãn, ngay cả chút tinh thần cảnh giác như thế mà cậu cũng không có."
Bạch Tuyết Lam đứng nghiêm, cúi đầu nghe hết những câu giáo huấn đó, chờ Bạch tổng lý nói xong mới từ tốn trả lời: "Lúc vụ án xảy ra, tôi cũng nghe thấy tiếng súng. Lúc đó không ra ngoài hỗ trợ, vì ở đó còn rất nhiều khách khứa tham gia khai mạc đang ở trong viện cai nghiện, rất nhiều người là nhân vật lớn có danh vọng hoặc người thuộc giới thượng lưu. Vậy nên, theo suy nghĩ của tôi, tất nhiên phải ưu tiên bảo vệ khách khứa và viện cai nghiện cho thật chu đáo.
Hơn nữa khi đó cục cảnh sát đã bao vây các tuyến đường, tình hình bên ngoài rất hỗn loạn, nếu người của hải quan tổng thự đột nhiên xen vào, tôi thấy sẽ chỉ càng gây trở ngại chứ chẳng giúp ích được gì cả. Cho nên tôi mới không phái người ra hỗ trợ."
Hắn giải thích vài câu như vậy, sắc mặt Bạch tổng lý đã dần hòa hoãn.
Bạch Tổng Lý đang muốn kêu Bạch Tuyết Lam ngồi xuống tiếp tục thương nghị, thì giọng điệu của hắn lại thay đổi, bỗng nhiên nói: "Chỉ có điều, sau đó Chu thính trưởng lại tới lục soát viện cai nghiện."
Chu thính trưởng ngồi ở phía đối diện bàn hội nghị, nghe đến đó, sắc mặt bỗng trắng nhợt.
Bạch tổng lý quay đầu nhìn Chu thính trưởng, kinh ngạc hỏi: "Có chuyện này?"
Trên trán Chu thính trưởng vã mồ hôi lạnh, cầm lấy mũ cảnh sát, định khom người giải thích.
Bạch Tuyết Lam chặn đầu trước khi hắn kịp giải thích, cười nói: "Lúc Chu thính trưởng muốn lục soát viện cai nghiện thì tôi ở phía sau, khi nghe được tin tức chạy đến sảnh trước, các vị khách còn ở lại nói người của cục cảnh sát vừa rời đi. Có người nói, Chu thính trưởng làm vậy là quá không nể mặt hải quan tổng thự, tôi lập tức bác bỏ. Trong mắt tôi, phản ứng lần này của cục cảnh sát không hề mang phong cách quan liêu, phải nói là rất mạnh mẽ vang dội, làm như vậy với viện cai nghiện cũng là bình đẳng công bằng, Bạch mỗ hết sức kính phục."
Lời này thốt lên thật quá tài tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!