Chương 35: (Vô Đề)

Vào phòng, Tuyên Hoài Phong cho những người bên cạnh lui xuống, muốn Bạch Tuyết Lam nằm lên giường.

Bạch Tuyết Lam ngồi trên giường, xoay người cởi giày da, Tuyên Hoài Phong vội vàng ngăn hắn, "Tình hình thế này mà anh còn khom lưng à? Đừng để chèn lên vết thương, em làm cho."

Cúi thấp xuống, cởi từng chiếc giày của Bạch Tuyết Lam, xếp song song thành một đôi, mũi giày hướng ra ngoài, đặt chỉnh tề dưới giường.

Đỡ Bạch Tuyết Lam nằm xuống cẩn thận rồi, y lại chỉnh gối đầu cho hắn.

Sau đó bỗng xoay người rời đi.

Nằm trên giường, Bạch Tuyết Lam quay đầu lại, nhìn y đi tới đi lui, đôi mắt dõi theo bóng lưng di chuyển khắp nơi của y, không khỏi cất tiếng hỏi: "Em đang tìm gì vậy?"

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Lần trước vai anh bị thương, em đã nhìn thấy chiếc hòm cứu thương, giờ đặt chỗ nào rồi?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Không có ở đây đâu, em sang gian phòng bên cạnh, tìm thử ở trong tủ xem."

Tuyên Hoài Phong đi ngay lập tức, chốc lát sau, y trở về cùng một chiếc hòm nhôm kiểu ngoại quốc, mặt ngoài là chữ thập đỏ lự, đặt hòm lên bàn, mở ra xem, quay đầu nói với Bạch Tuyết Lam: "Trong này đầy đủ mọi thứ, xem ra như anh đã sớm đoán được sẽ có ngày hôm nay."

Bạch Tuyết Lam mỉm cười nói: "Anh đã suy nghĩ chu toàn như vậy, có phải nên được khen ngợi chút không?"

Tuyên Hoài Phong hỏi ngược lại, "Nếu anh là người chu toàn, vậy xin hỏi, vết thương đang chảy máu trên bụng kia là kiếm được như thế nào hả?"

Lời vừa ra khỏi miệng, y liền âm thầm hối hận.

Đáng lẽ không nên nói những lời khắt khe như vậy với người bị thương.

Tuyên Hoài Phong trầm mặc, lại đặt mọi sự chú ý lên chiếc hộp cứu thương, may mà chiếc hộp cứu thương ngoại quốc này không tồi, trên mỗi chai thuốc đều đính những chiếc nhãn nhỏ bằng tiếng Anh.

Ngoài ra còn có một quyển sách rất mỏng, bị kẹp trang rương nên hơi nhăn nhúm, dẫu vậy vẫn không khó xem. Sách cũng được viết bằng tiếng Anh, gồm hướng dẫn sử dụng và những điều cần lưu ý.

Tuyên Hoài Phong nhanh chóng lật qua một lượt, âm thầm đối chiếu với những điều y từng nghe thấy trong bệnh viện, dường như rất khớp, cho nên cuối cùng cũng miễn cưỡng nắm chắc phần nào.

Y đặt sách hướng dẫn qua một bên, cởi quân trang phía ngoài, sắn tay áo sơ mi trắng lên tới khuỷu tay.

Sau đó cởi áo Bạch Tuyết Lam ra, nhìn vết máu thấm qua đống băng gạc, hít sâu một hơi.

Bạch Tuyết Lam nằm đó mặc y xử lý, chỉ mỉm cười.

Tuyên Hoài Phong không khỏi tức giận, nhưng không thể không áp chế cơn giận, nói với hắn: "Đến nước này vẫn chưa đủ để cảnh tỉnh anh đúng không? Đường đường là quan viên chính phủ, chỉ vì mấy thứ linh tinh kia mà phải trốn trong góc phòng, không được nhận sự chữa trị đường hoàng."

Bạch Tuyết Lam nói: "Em cứ trị liệu đi. Anh rất yên tâm về em."

Tuyên Hoài Phong nói: "Bên trong thực sự không có đạn? Nếu như đạn ghim ở bên trong thì phải lấy ra, em không biết làm chuyện đó đâu."

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Anh lừa em, để bản thân chịu khổ làm gì? Chẳng lẽ anh không biết đau chắc."

Không biết tại sao, Tuyên Hoài Phong luôn cảm thấy rất tức giận, buồn bực nói: "Chỉ mong anh biết đau."

Lấy kéo đến, trước tiên cắt lớp băng gạc dính máu cùng bụi bẩn quấn quanh người Bạch Tuyết Lam thành từng mảnh. Khi vạch lớn băng gạc ra, máu đọng trên lớp băng dính lấy da thịt, không thể không động nhẹ tới vết thương, Bạch Tuyết Lam khẽ hừ nhẹ một tiếng.

Tuyên Hoài Phong lập tức dừng động tác, vội hỏi: "Em làm anh đau à?"

Tay cầm chặt băng gạc, cảm giác như đang nắm chốt lựu đạn, không dám cử động.

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh thấy rất ổn, em cứ làm việc của em đi."

Tuyên Hoài Phong lại do dự, cúi đầu suy nghĩ một lúc, cau mày nói: "Không được. Em không phải là bác sĩ, cũng chẳng phải y tá, chữa trị lung tung thế này sẽ gây tai nạn chết người mất. Phải tìm một người thành thạo đến đây mới được. Dùng người ngoài thì sợ lộ tin tức, thế nhưng vẫn có thể tin tưởng Tống Nhâm, cậu ta từng bị thương lúc giao chiến, có kinh nghiệm hơn em nhiều.

Mà sao vẫn chưa thấy cậu ta trở lại nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!