Gã nhân viên mặc đồ âu của hiệu buôn dương hành vẫn không cam lòng, đến ngoài cửa liền nói thầm: "Ngài muốn lục soát, bọn họ ngăn cản như vậy, chẳng phải có tật giật mình là gì. Tôi thấy đám người này là cùng một giuộc."
Chu thính trưởng thiếu chút nữa tát thẳng vào mặt hắn, hoắc mắt quay đầu mắng: "Cùng một giuộc? Một đám thương nhân gia sản kếch xù, tiếng tăm lừng lẫy, lại cộng thêm một vị tiểu thư của hội trưởng Âu Dương đều là giặc cướp? Đã không biết thì ít xúi bẩy con mẹ nó đi! Hiệu buôn dương hành Charts bị cướp, hiệu buôn dương hành Đại Hưng các người xía vào làm quái gì?"
Gã nhân viên này mới lên chức quản lí ở hiệu buôn, làm việc chưa lão luyện bằng họ Hà kia, bị ăn mắng, đã không biết rụt đầu thì thôi, trái lại còn cãi trả: "Charts tiên sinh có cổ phần trong hiệu buôn dương hành Đại Hưng chúng tôi."
Chu thính trưởng nói: "Cậu tưởng tôi không biết Lâm Kỳ Tuấn kết oán với hải quan tổng thự chắc. Tôi hỏi cậu, cậu vừa nói chắc như đinh đóng cột là thấy đám cướp chạy vào trong viện cai nghiện, lời đấy có thật không?"
Gã kia nói: "Sao lại không thật? Tôi thật sự nhìn thấy chạy về phía này."
Chu thính trưởng cười lạnh, "Tôi nghĩ chưa chắc đâu. Các người sớm đã biết hôm nay là ngày viện cai nghiện khai trương, cho nên mới lợi dụng cục cảnh sát chúng tôi. Cái đám từng uống nước tây dương các người tưởng rằng mình thông minh sao? Tôi chỉ cần suy nghĩ một chút cũng biết, đám giặc cướp kia với các người đều chung một giuộc, bằng không, tại sao lại cố ý dẫn chúng tôi tới viện cai nghiện? Chỉ sợ là điệu hổ ly sơn.
Không được, phải tra xét tường tận mới được."
Sắc mặt gã nhân viên kia lập tức trắng bệch, lúng túng nói: "Ngài đang đổ oan cho tôi đấy."
Chu thính trưởng chẳng muốn nghe tiếp, nói: "Có oan uổng hay không thì điều tra sẽ rõ. Bắt lại."
Người hai bên không quan tâm hắn đang kêu oan, lập tức đè hắn lại, xoay tay hắn ra sau lưng, còng tay lại.
Chu thính trưởng lại ra lệnh: "Đi thông báo, đóng tất cả các cửa thành lại, ngoại trừ đại biểu dự hội đàm có công văn do chính phủ phê chuẩn, bất luận ai cũng không được ra vào."
Lúc này, một chiếc ô tô cắm cờ cục cảnh sát phóng tới như chớp giật, "két" một tiếng, đạp phanh dừng lại.
Một tên cảnh sát nhảy xuống xe, chạy đến trước mặt Chu thính trưởng, vừa cúi chào vừa thở phì phò nói: "Quan trên, không xong rồi, đường Ngô Đồng ở thành đông, chừng trăm đại binh quân Quảng Đông vác súng đi lại trên đường phố, lục soát khắp nơi để bắt đám cướp hiệu buôn dương hành Charts. Bọn họ rất hung ác tàn nhẫn, hiện đang gây xung đột với người ở phòng tuần bộ."
Chu thính trưởng biến sắc, truy hỏi: "Chuyện đó có can hệ gì đến quân Quảng Đông?"
Cảnh sát kia nói: "Ầm ĩ không rõ, hình như nói, lúc hiệu buôn dương hành Charts bị cướp, quân trưởng nhà bọn họ vừa lúc đi qua đó, bị trúng đạn lạc. Thằng lính già quê mùa kia nói muốn báo thù cho quan trên của nó."
Chu thính trưởng mắng: "Khốn kiếp! Bọn chúng coi nơi này là Quảng Đông hay sao mà ban ngày ban mặt dám đem theo súng làm loạn, trong mắt có còn cục cảnh sát không hả? Lập tức điều hai đội cảnh sát đến đó, phải đàn áp xuống cho tôi!"
************
Khách trong đại sảnh viện cai nghiện mặc dù thấy người của cục cảnh sát đã rút lui, nhưng bởi vì bên ngoài vang lên tiếng súng, sợ rằng không an toàn nên tạm thời đều nán lại chưa đi.
Trải qua trận huyên náo khi nãy, mặt đất đầy mảnh thủy tinh hỗn độn, nếu muốn dựa theo kế hoạch chúc mừng ban đầu, tiếp tục mời Tuyên phó quan kéo violin để khuấy động không khí vui vẻ… thì đó chắc chắn là việc chẳng thực tế chút nào.
Mọi người vừa không thể đi, lại không thể tiếp tục vui vẻ, chỉ có thể tốp năm tốp ba xì xào bàn tán giết thời gian.
Tuyên Hoài Phong lòng lo lắng cho Bạch Tuyết Lam, nhưng vai lại mang nhiệm vụ, đại sảnh này chính là chiến trường của y, trước khi Bạch Tuyết Lam xuất hiện, y còn phải kiên cường phòng thủ.
Ai mà biết được, người của cục cảnh sát đi rồi, liệu có đám người khác xông tới hay không.
Y một bên phái hộ binh ra ngoài thăm dò tình huống, một bên đứng nghiêm trong đại sảnh như chiếc cọc gỗ, ánh mắt càn quét khắp nơi.
Âu Dương Thiến lại đi tới, chủ động đứng chung với y.
Tuyên Hoài Phong liền nói với cô: "Vừa nãy phải cảm ơn tiểu thư."
Âu Dương Thiến nghiêm mặt nói: "Cảm ơn thì không cần. Thế nhưng tôi cũng muốn đề xuất một yêu cầu, mong ngài bồi thường cho tôi."
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Bồi thường gì vậy?"
Âu Dương Thiến nói: "Tiếng súng đột nhiên vang lên, cơ hồ khiến tôi điếc cả tai, bây giờ lỗ tai vẫn còn đau đây này."
Tuyên Hoài Phong vô cùng xấu hổ, nói: "Đúng vậy. Lúc đó quá khẩn cấp, tôi có hơi kích động. Thành thật xin lỗi."
Vẻ mặt Âu Dương Thiến vốn rất nghiêm túc lại chợt hiện ra nụ cười xinh đẹp, đôi mắt lúng liếng liếc nhìn y, nói nhỏ: "Chỉ nói đùa với ngài một câu thôi, ngài liền nghiêm túc nói xin lỗi vậy sao? Trái lại, tôi mới là người phải xin lỗi ngài. Bởi vì tôi luôn cho là… hai người chúng ta đã là bạn tốt, đủ tư cách để trêu chọc ngài như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!