Chương 33: Part 1

Mọi người đang hoảng loạn, chợt nghe phía ngoài vang lên một trận la hét ầm ĩ.

Người trên đường cái ai nấy đều kinh hãi, chạy tán loạn khắp nơi.

Mọi người thấy động tĩnh không nhỏ càng không suy nghĩ được gì, kêu réo loạn lên: "Nhanh, nhanh, đóng cửa lại! Vào được thì nguy mất!"

Mấy người đầy tớ trai vội vàng luống cuống tay chân chạy đi đóng cửa chính.

Khách khứa đều chạy vào bên trong ẩn nấp, chỉ có Tuyên Hoài Phong đi ngược dòng người, chen về phía cửa chính.

Âu Dương Thiến kéo y trở lại, nói: "Chuyện này cứ để đầy tớ làm, ngài hà tất phải tự ra tay."

Tuyên Hoài Phong đáp: "Tôi ra xem rốt cuộc bên ngoài đang xảy ra chuyện gì."

Âu Dương Thiến nói: "Đừng đi, đạn không có mắt đâu."

Từ lúc vừa nghe thấy tiếng súng, hộ binh thủ vệ cửa chính đã sớm kéo súng trường trên vai xuống, tư thế đề phòng. Hiện tại, một người chen qua cửa chính, chạy đến trước mặt Tuyên Hoài Phong báo cáo, "Tuyên phó quan, rất nhiều người đang tiến về phía này, hình như còn mang theo vũ khí."

Ông chủ Chu sợ hãi kêu lên: "Không phải chứ! Báo chí nói, ở Nam Kinh thường có cướp tràn vào thành, giết rất nhiều người! Tôi cứ tưởng thủ đô nhất định sẽ an toàn, giờ phải làm sao đây?"

Những người phụ nữ nhát gan trong số khách mời kêu lên hoảng hốt, đã có vài người sợ hãi cất tiếng khóc.

Tuyên Hoài Phong biết, nếu lúc này hoảng loạn thì sẽ không khống chế được tình hình, chỉ có thể tỏ ra trấn định, "Trị an ở thủ đô cũng không đến mức đó, huống chi phía ngoài chúng ta còn có hộ binh…"

Y còn chưa nói xong, lời đã bị một tràng âm thanh ken két chói tai cắt ngang.

Nghe như có mấy chiếc xe phóng rất nhanh, rồi đột nhiên phanh lại, dừng trước cửa chính.

Sau đó lại có một hộ binh từ bên ngoài chạy vào, cả tiếng báo cáo: "Tuyên phó quan, là người của cục cảnh sát!"

Cửa lớn được đóng hơn phân nửa bị người ở hai bên đẩy mạnh ra.

Một đám người xông thẳng vào, tiếng giày da trên nền đất vang lên, hơn phân nửa đám người đó đều mặc cảnh phục, có kẻ cầm súng, có kẻ cầm dùi cui.

Chu thính trưởng cục cảnh sát đích thân dẫn đầu, vào đến trong phòng, vẻ mặt nghiêm túc, vung tay lên, ra lệnh: "Canh gác tất cả các cửa ra vào, lục soát từng phòng một."

Đám thuộc hạ lên tiếng trả lời, khua côn vén tay áo đi vào phía trong.

Tuyên Hoài Phong thấy tình hình bất ổn, trầm giọng quát một tiếng, "Chặn lại!"

Dưới tay y hiện chỉ còn vài hộ binh, nhân số không sánh bằng phía cục cảnh sát, song ai cũng không sợ chết, lập tức nâng súng, chỉ vào đám người đang xông đến.

"Đứng lại!"

Nòng súng hai bên bỗng nhiên nâng lên, nhất thời cả hai bên đều dừng lại.

Những vị khách đứng bên Tuyên Hoài Phong lập tức khom lưng xuống, ai cũng sợ hãi.

Tuyên Hoài Phong đi về phía trước, hỏi: "Chu thính trưởng, chuyện gì đang diễn ra thế này?"

Chu thính trưởng tự cho rằng hôm nay tới đây làm việc công, hơn nữa còn mang theo rất nhiều thuộc hạ, cho nên càng thêm nghiêm mặt, trả lời: "Trong thành xảy ra vụ án lớn, có người thấy toán cướp chạy về phía này. Cục cảnh sát đã phong tỏa mấy con phố gần đây, tất cả đều phải lục soát qua. Tuyên phó quan, bảo người của cậu tránh ra, đừng làm trễ nải thời gian."

Tuyên Hoài Phong nghe xong, lập tức nghĩ đến Bạch Tuyết Lam đã mất tăm mất tích.

Trái tim y đột nhiên giật thót lên.

Song ngoài mặt lại không thể không tỏ vẻ ung dung.

Tuyên Hoài Phong nói: "Chính vì không muốn làm chậm trễ công việc của các vị. Vừa rồi nghe thấy tiếng súng, tất cả mọi người trong phòng đều ở đây, không thấy bất kể một tên cướp nào chạy vào cả. Các người tiến vào cũng chỉ phí công lục soát một phen, trái lại còn ảnh hưởng đến công việc. Nếu ngài không tin thì cứ hỏi các vị khách có mặt ở đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!