Cảnh Bạch Tuyết Lam uống say nôn mửa rồi được người ta đỡ ra ngoài khi nãy là chuyện mọi người đều nhìn thấy.
Thấy Tuyên Hoài Phong trở về, rất nhiều người hỏi han: "Tổng trưởng sao rồi?"
Tuyên Hoài Phong lắc đầu, gượng cười đáp: "Tôi đã xin mọi người đừng chuốc rượu ngài ấy nữa mà, quả nhiên đã say rồi kia kìa. Hết cách, để ngài ấy nằm tạm một lúc đã, chỉ sợ lúc tỉnh lại càng khó chịu thôi."
Bác sĩ Brown cũng đến đó, dùng tiếng Anh hỏi Tuyên Hoài Phong một vài tình huống, đề nghị: "Có cần tôi kiểm tra cho vị Bạch tổng trưởng kia không?"
Tuyên Hoài Phong đáp: "Không cần. Ngài ấy hễ uống say là tính tình không được tốt lắm, bây giờ đã có Tôn phó quan ở lại phòng bệnh chăm sóc ngài ấy rồi."
Sau đó, y cười rộ lên, nói với mọi người: "Chẳng qua chỉ uống quá chén thôi, cũng vì vui vẻ quá đó mà. Chúng ta cần phải vâng lệnh tổng trưởng mới phải, nào, vì viện cai nghiện, mọi người cùng cạn một ly đi. Chúc tương lai Trung Hoa chúng ta không còn người hút thuốc phiện nữa, cũng không còn ai vì thuốc phiện mà phải chịu cảnh bất hạnh!"
Y vừa kêu gọi, tất cả mọi người đều rầm rập đứng lên, nâng ly rượu trong tay, hào sảng cạn một ly.
Thái Bình đã uống được tám chín ly, sắc mặt đỏ bừng, hăng hái, cả tiếng nói: "Các vị, tôi cũng muốn nói một câu! Mời các vị cùng tôi uống một ly! Tôi chúc cho Trung Hoa chúng ta… càng ngày… càng có nhiều thanh niên được như Tuyên Hoài Phong!"
Tất cả mọi người đều trầm trồ khen ngợi, lại rót rượu, lại nâng ly.
Hoàng Ngọc San vỗ tay cười nói: "Hay! Tôi là người đầu tiên tán thành! Nếu Trung Quốc chúng ta có thể có một trăm, một nghìn Tuyên tiên sinh, hoặc là có thể có một trăm, một nghìn viện cai nghiện, người ngoại quốc sẽ không thể tiếp tục dùng ma túy hại đồng bào chúng ta nữa!"
Lập tức tự rót cho mình một ly.
Hoàng Vạn Sơn ngồi bàn bên cạnh thấy vậy, ngẩng đầu nói với cô: "Con gái con đứa, không được uống rượu."
Hoàng Ngọc San cãi lại, "Người ta hi sinh vì nước còn không sợ, vậy tại sao em không thể uống một ly rượu vì đất nước? Giờ là thời đại dân chủ, cần gì quan tâm đến chuyện có là con gái hay không, em có thể tự lo việc của mình."
Nói xong liền uống một ly, cười dịu dàng với anh trai mình.
Hoàng Vạn Sơn trừng mắt với cô, phẩy phẩy chiếc gậy ba toong trong tay, làm bộ muốn dùng gậy ba toong kia đánh cho cô một trận, hung hăng cảnh cáo, "Chỉ một ly đó thôi, không được uống nữa."
Hoàng Ngọc San liền cười ngọt ngào, "Dạ vâng."
Lúc này, bãi nôn khi nãy của Bạch Tuyết Lam đã được người hầu quét dọn sạch sẽ.
Đồ ăn trên bàn không ít, rượu là do một vị thương nhân góp phần, đủ để uống, có đồ ăn ngon có rượu ngon, mọi người lại tiếp tục cười nói như trước.
Vì hoàn thành nhiệm vụ Bạch Tuyết Lam giao cho, Tuyên Hoài Phong cố ý đi lại chung quanh, chào hỏi mọi người, rảnh rỗi lại nói vài câu chuyện phiếm, trông hoạt bát hơn bình thường rất nhiều.
Bởi vậy, y càng khiến người ta cảm thấy mình là người tốt bụng dễ gần.
Rất nhiều người bởi vì thân phận và điều kiện của y mà mặc cảm tự ti, không dám lui tới nhiều với y, hiện tại đều tranh thủ cơ hội để đến bắt chuyện, Tuyên Hoài Phong lại cư xử rất bình đẳng, bất luận tư cách cao thấp ra sao, tiền tài nhiều ít thế nào, y đều đối xử ngang bằng, không hề có biểu hiện khinh miệt. Điều đó càng khiến người ta bị thuyết phục bởi tài ăn nói lẫn phong độ của y.
Vì giao tiếp, y buộc phải uống thêm vài ly.
Thái Bình không hổ là bạn tốt, thấy hai má y đỏ sẫm bèn đến bên cạnh giúp đỡ.
Tuyên Hoài Phong sẵn dịp nói nhỏ với hắn: "Lát nữa ăn cơm xong, mọi người có chuẩn bị tiết mục gì không?"
Thái Bình nói: "Cơm ăn xong rồi thì còn tiết mục gì nữa? Chẳng phải chúng ta đã nói lấy tiết kiệm làm tôn chỉ à? Thế nên tôi chỉ mua một ít hạt dưa, đậu phộng, lát nữa sẽ phân phát cho những người làm việc ở viện cai nghiện, mọi người ngồi bàn bạc công việc ngày mai, sau đó sẽ giải tán. Bổ sung tinh thần lẫn thể lực để ngày mai làm việc cho tốt."
Tuyên Hoài Phong thầm tính thời gian, sợ rằng muốn yểm trợ cho Bạch Tuyết Lam thì chút thời gian này sẽ không đủ, y lập tức lắc đầu, nói: "Những vị khách ở đây đều cống hiến rất lớn cho viện cai nghiện, sau này nếu thiếu tài chính hoặc vật tư, biết đâu sẽ phải tới cầu cạnh người ta. Nếu đã phát thiếp mời bọn họ tới đây, quả thực chúng ta không nên chỉ để bọn họ ăn một bữa cơm đã rời đi, ít nhiều gì thì sau khi dùng cơm xong cũng nên dành ra chút thời gian để trao đổi tình cảm.
Tôi thấy, những nơi khác khi tổ chức lễ khánh thành như chúng ta hôm nay, sau khi ăn họ đều tổ chức vài tiết mục biểu diễn, đáng ra chúng ta cũng nên chuẩn bị để lưu lại vài kỷ niệm đáng nhớ về dịp khai trương này. Đều do tôi không tốt nên mới để xảy ra sơ xuất thế này."
Thái Bình hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao?"
Tuyên Hoài Phong trầm ngâm nói: "Hết cách, tôi đành phải bêu xấu vậy."
Y đi tới cạnh cửa, vẫy vẫy tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!