Chương 29: Part 2

Âu Dương Thiến quay lại, gật đầu cười với Tuyên Hoài Phong, sau đó cầm chiếc túi xách nhỏ bằng gấm, đôi chân xỏ giày cao gót nhẹ nhàng bước đi.

Cô vừa rời khỏi, Tuyên Hoài Phong lập tức thở phào.

Hoàng Vạn Sơn nhìn theo bóng lưng tha thướt của cô, bỗng nghe thấy tiếng thờ phào nhẹ nhõm, quay đầu lại, vỗ nhẹ vai Tuyên Hoài Phong, cười nói: "Tôi phải chúc mừng cậu rồi đấy, đóa hoa hồng tình yêu ấy đã rơi vào tay cậu rồi, đóa hồng ấy còn nở rộ diễm lệ nữa chứ. Cậu định khi nào hái xuống, đem nuôi dưỡng trong bình hoa?"

Tuyên Hoài Phong biến sắc, vô thức nhìn sang hai bên.

Bạch Tuyết Lam không ở gần đó, hắn vừa nói muốn đi thăm quan một chút, còn kêu Tôn phó quan đi cùng, thật chẳng biết hắn đã đi đến tầng nào của viện cai nghiện rồi.

Tuyên Hoài Phong nhỏ giọng nói: "Vạn Sơn, cậu đừng nói nhảm. Để người ta nghe thấy sẽ xấu hổ lắm đấy."

Hoàng Vạn Sơn nhìn y vài lượt, lắc đầu nói: "Tôi không tin là cậu không hiểu tình cảm của tiểu thư Âu Dương. Thái độ cô ấy dành cho cậu đã rất rõ ràng, chẳng lẽ cậu không nhận ra."

Tuyên Hoài Phong lắc đầu.

Hoàng Vạn Sơn lập tức lộ ra biểu hiện thần bí rất khó nhận ra, chăm chú nhìn Tuyên Hoài Phong chốc lát, chân thành nói: "Hoài Phong, tôi là bạn của cậu, lời của tôi cũng rất thật lòng. Cô ấy là người phụ nữ rất khó tìm, không chỉ học thức lẫn nhân phẩm đều xứng đôi với cậu, mà sự nhiệt tình dành cho xã hội của cô ấy cũng rất chân thành. Cô ấy không phải loại phụ nữ nông cạn chỉ biết khoe khoang quần áo, trang sức. Cậu đã gặp được người như vậy thì nên quý trọng.

Nếu như bỏ lỡ, chỉ sợ sau này cậu hối hận cũng chẳng kịp."

Tuyên Hoài Phong vẫn lắc đầu.

Hoàng Vạn Sơn nghĩ một lúc, dường như nghĩ ra điều gì đó, hạ giọng nói: "Lẽ nào trong lòng cậu đã nở đóa hoa tình yêu nào rồi sao?"

Tuyên Hoài Phong vẫn lắc đầu, nhưng chỉ mới lắc một cái, cổ dường như cứng lại.

Do dự một lúc, y liền gật đầu nhẹ một cái.

Gò má hiện lên sắc hồng quyến rũ khiến người ta thảng thốt.

Hoàng Vạn Sơn mở to hai mắt, khẽ kêu lên: "Ôi trời! Cậu quá bí mật rồi đấy… Là tiểu thư khuê tú nhà nào lại khiến cậu bỏ qua cả tiểu thư Âu Dương vậy? Nhất định là tiểu mỹ nhân khiến cậu cực kỳ hạnh phúc rồi. Cậu giỏi lắm, âm thầm lặng lẽ gạt hết đám bạn chúng tôi."

Tuyên Hoài Phong mỉm cười với hắn, thấp giọng nói: "Vạn Sơn, hôm nay cho cậu biết là vì tôi tin cậu. Đóa hoa tình yêu này của tôi, vì một vài phương diện về gia đình nên chỉ có thể tạm thời giữ kín. Cho nên, cậu nhất định phải giữ kín hộ tôi."

Sự nghi ngờ của Hoàng Vạn Sơn bỗng chốc tan biến, lập tức phấn chấn, cười nói: "Ra vậy. Tôi cứ tưởng trong đám chúng ta, cậu là người coi thường việc theo đuổi tình yêu nhất, ai ngờ… Đúng là không thể nhìn vẻ ngoài người ta được. Hóa ra cậu lại là người đầu tiên biết đấu tranh cho tình yêu cháy bỏng. Đóa hồng tình yêu có thể khiến cậu phải giữ bí mật đến mức này… chắc chắn không phải đóa hồng quyến rũ ở mức bình thường.

Được rồi, chỉ cần bạn tôi có thể hạnh phúc, tôi đương nhiên sẽ bằng lòng ngậm chặt miệng."

Chớp mắt với Tuyên Hoài Phong, biểu đạt ý sẽ nhất trí đồng lòng với y.

Sau còn nói: "Cơ mà như vậy thì… sự nhiệt tình của tiểu thư Âu Dương chẳng khác nào hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Cậu sắp làm tổn thương trái tim của một người phụ nữ tốt rồi đấy, vậy phải làm sao đây?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Đừng hỏi tôi, đừng hỏi tôi. Tôi cũng chẳng có cách nào cả."

Hoàng Vạn Sơn thở dài một hơi.

Đúng lúc này, Bạch Tuyết Lam đi dạo xong trở lại, xuống cầu thang, xuyên qua đại sảnh đi về phía này, đứng sau lưng Tuyên Hoài Phong, hỏi y: "Sao em không đi chụp ảnh?"

Tuyên Hoài Phong quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Anh tham quan xong rồi? Cảm thấy thế nào?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Đương nhiên rất tốt, em làm việc rất cẩn thận."

Thái Bình chạy chầm chậm tới, vỗ tay thu hút sự chú ý của bọn họ, hỏi: "Hai người muốn chụp ảnh không? Muốn chụp thì mau tới đây, chỉ chờ hai người thôi đấy."

Tuyên Hoài Phong cùng Bạch Tuyết Lam tới đó, hòa vào đội ngũ đã đứng ở cửa.

Việc chụp ảnh tại buổi lễ, đám người Thái Bình đã có chuẩn bị trước. Vốn định thuê dụng cụ và người chụp ảnh, sau lại nghe nói Bạch Tuyết Lam có một hộp chụp ảnh riêng, bọn họ càng vui mừng vì tiết kiệm được một khoản phí thuê đồ, cuối cùng chỉ tốn tiền công mời một người ở tiệm chụp ảnh đến, chuyên tâm sử dụng chiếc hộp chụp ảnh này.

Đầu tiên là chụp hình tập thể, Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong là nhân vật trung tâm, đương nhiên được xếp đứng ở giữa, những người còn lại lần lượt đứng bên cạnh bọn họ, từng bờ vai trùng điệp nối tiếp, trước sau đứng thành ba bốn hàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!