Chương 28: Part 1

Mùng chín là một ngày trọng đại, sau khi đám người Tuyên Hoài Phong bận rộn suốt mấy ngày, cuối cùng bây giờ đã đến lúc viện cai nghiện khai trương, ai nấy đều hưng phấn.

Tuy tối qua đã thực hiện nghĩa vụ dành cho người yêu không ít, nhưng Tuyên Hoài Phong vẫn chịu đựng lưng mỏi eo đau mà dậy từ sáng sớm, cũng nhấc Bạch Tuyết Lam từ trên giường dậy, "Bình thường em không làm phiền anh, nhưng hôm nay thì xin lỗi vậy, em có nghĩa vụ đảm bảo nghi thức cắt băng khánh thành diễn ra thuận lợi, vậy nên đành phải đốc thúc tổng trưởng ngài rồi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Giao dịch nào. Tặng anh nụ hôn buổi sáng, anh sẽ bán mình cho em nguyên sáng nay luôn, thân thể này, đôi chân này, toàn bộ đều nghe lời chỉ huy của em hết."

Tuyên Hoài Phong không khỏi buồn cười, hỏi hắn: "Anh có biết xấu hổ không? Em đây là làm công vụ đứng đắn của hải quan tổng thự, anh là tổng trưởng, trái lại còn dùng chuyện trong chính nha môn của mình tới uy hiếp phó quan của mình?"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Rốt cuộc hôn hay không nào?"

Làm bộ muốn lăn trở lại giường.

Tuyên Hoài Phong kéo hắn, trù trừ một chút, xoa xoa lên má Bạch Tuyết Lam, không đợi Bạch Tuyết Lam trò chuyện, y liếc hắn một cái, "Đừng tham lam, hôm nay không thể nháo loạn như thế đâu."

Hai người đều rời khỏi giường.

Đầy tớ trai đưa bồn đồng đong đầy nước nóng và khăn lông nóng đến, Tuyên Hoài Phong nhìn vậy, không khỏi nhớ tới Tiểu Phi Yến, rửa mặt, hỏi Bạch Tuyết Lam: "Em nhiều lời hỏi một tiếng, anh định xử lý Tiểu Phi Yến thế nào?"

Bạch Tuyết Lam ngửa đầu súc miệng, nhổ nước ra, nói: "Nhóc gian tế này ấy mà, theo ý của anh thì phải dứt khoát một chút, dùng vải trói thật chặt, sau đó đem ra đốt thành đèn trời, giữ lại một ít tro rồi đổ vào trong bình sứ, mang tặng Triển Lộ Chiêu. Tiện cho đám người giở trò sau lưng biết, giúp quân Quảng Đông đối phó Bạch Tuyết Lam anh sẽ có kết cục như vậy."

(Đốt thành đèn trời: Người bị xử tử sẽ bị cuốn chặt lại bằng vải băng ngâm trong chất đốt, bị trói vào cột và thiêu sống)

Tuyên Hoài Phong nửa ngày không nói được câu nào.

Bạch Tuyết Lam nói rất ung dung thoải mái, gương mặt dửng dưng, nhưng điều này trái lại còn khiến Tuyên Hoài Phong cảm thấy, Bạch Tuyết Lam hắn chắc chắn sẽ làm được cái chuyện đáng sợ này.

Y do dự suy nghĩ phải khuyên hắn thế nào mới ổn.

Nhìn y dường như bị dọa sợ mà ngây ngô như vậy, Bạch Tuyết Lam vội vàng mỉm cười nói: "Đương nhiên, đây là trong thủ đô, anh lại là người chính phủ, đem người ta đốt thành đèn trời là tuyệt đối không được. Như đã nói từ trước, cô bé cũng đã giúp được vài việc nhỏ trong kế hoạch của anh, nếu không có cô bé, làm sao Tuyên Hoài Mân có thể mượn nước dong thuyền như vậy được?

Anh thấy, thường ngày cô bé hầu hạ em cũng rất ân cần."

Tuyên Hoài Phong thở phào, hỏi: "Ý anh là sẽ tha cho cô bé? Vậy anh định nghiêm phạt cô bé thế nào?"

Bạch Tuyết Lam chẳng chút do dự đáp: "Anh ấy mà, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm triệt để. Nếu đã không giết cô bé thì anh cần gì phải nghiêm phạt cô bé, làm điều thừa thãi làm gì. Chờ xong chuyện lớn này thì thả cô bé đi, em thấy thế nào?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Em biết là anh nể mặt em, em thay cô bé cảm ơn anh."

Y trầm mặc một hồi, gượng cười nói với Bạch Tuyết Lam: "Thực ra em hiểu, trong mắt anh, đó chỉ là hành động của đám phụ nữ. Nhưng trong mắt em, cô bé là một đứa trẻ hồ đồ đáng thương, lại ít ăn học, không phân biệt được thị phi tốt xấu. Trong thời buổi loạn lạc đến con người còn không bằng heo chó này, cô bé không có người lớn chăm sóc, lúc nào cũng bị người ta chà đạp như kiến, cho nên, gặp gỡ một người có ân với mình như Tuyên Hoài Mân, cô bé liền một lòng một dạ muốn báo ơn.

Nguyên nhân cô bé làm như vậy… em cũng hiểu được đôi chút. Đối với cô bé, anh là nhân vật có sức mạnh to lớn, muốn cô bé chết thì chỉ cần nói một câu, muốn cô bé sống cũng chỉ cần một câu nói."

Bạch Tuyết Lam cười nói: "Em đúng là biết nói chuyện. Là sợ anh đổi ý, làm gì cô bé sau lưng em, cho nên em mới dùng lời nói như vậy để tâng bốc anh?"

Đôi mắt điềm đạm của Tuyên Hoài Phong nhìn về phía hắn, "Cô bé vì không muốn vong ân bội nghĩa nên mới bất chấp nguy hiểm để làm ra cái chuyện cứu viện ấy. Về điểm này, em cảm thấy có thể tha cho cô bé một đường sống. Đặt vào hoàn cảnh của mình, giả sử có một ngày, vì anh, muốn em làm việc liều mạng, em cũng sẽ giống như cô bé, bất chấp hậu quả cũng sẽ thực hiện.

Cho dù bị bắt được, chẳng qua cũng chỉ bị đốt thành đèn trời…"

Lời còn chưa dứt.

Bạch Tuyết Lam đã biến sắc, lấy tay che kín miệng Tuyên Hoài Phong, trầm giọng quở trách y, "Nói bậy! Những lời như đốt thành đèn trời này mà em cũng dám tùy tiện nói ra hả? Anh mà tức giận lên sẽ tát cho em một cái đấy."

Miệng mũi Tuyên Hoài Phong bị hắn che đi, cơ hồ không thể thở nổi, y ngước mắt nhìn Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam hơi thả lỏng tay một chút.

Giọng Tuyên Hoài Phòng buồn buồn vang lên dưới bàn tay hắn, "Đèn trời… là anh nói trước chứ đâu phải tại em."

Bạch Tuyết Lam nghiêm nghị trừng mắt lườm y, "Em còn dám cãi? Đừng nhắc lại chuyện này nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!