Tuyên Hoài Phong ngồi trên xe, cả đường về y đều không lên tiếng.
Trở lại công quán, một mình buồn bực ngồi trong phòng, y luôn thấy có thứ gì đó nghèn nghẹn trong họng, cảm giác khó chịu như muốn nôn ra lại chẳng nôn ra được.
Tống Nhâm trở lại căn phòng của mình ở công quán trước, không biết qua bao lâu mới tới đây gõ cửa, nói với Tuyên Hoài Phong, "Tuyên phó quan, mấy người anh em trông coi phạm nhân nói, người đưa cơm cho phạm nhân là Tiểu Phi Yến… sợ rằng có vấn đề. Tôi đã trói nó vào trước rồi, ngài có muốn gặp mặt tra hỏi nó không?"
Tuyên Hoài Phong không trả lời.
Tay đặt lên mặt bàn, nghiêng đầu.
Ánh mắt bắn thẳng ra ngoài cửa sổ.
Một hồi lâu, y nói với Tống Nhâm: "Trước tiên cứ canh giữ cô bé đã, nhưng đừng làm khó cô bé. Chờ tổng trưởng về thì để hắn xử lý."
Tống Nhâm dạ một tiếng, do dự nhìn y, tựa hồ muốn nói một hai câu an ủi, nhưng lại không biết nói gì cho phải.
Sau đó cắn răng một cái, vẫn là xoay người rời đi.
Tống Nhâm đi chẳng bao lâu, Bạch Tuyết Lam nhận được tin tức lập tức chạy về, vừa vào phòng liền kéo Tuyên Hoài Phong từ trên ghế lên, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, hình như hắn đang sợ, lúc mình không có mặt, Tuyên Hoài Phong đã rớt mất hai miếng thịt vậy.
Kiểm tra xong rồi, Bạch Tuyết Lam một tay ôm y, một tay vuốt ve y, vừa lo vừa giận nói: "Anh thực sự rất muốn đánh em một trận. Tuyên Hoài Mân bị bệnh, muốn đưa tới bệnh viện cũng không sao. Chỉ có điều là em không nên đích thân đưa đi."
Tuyên Hoài Phong nói: "Ở trong bệnh viện, em đã chạm trán với Triển Lộ Chiêu."
Bạch Tuyết Lam nghiến răng nói: "Chính vì lý do này. Vậy nên anh mới nói em không nên đích thân đưa đi, bằng không tại sao em lại gặp phải cái thằng không bằng heo chó đấy?"
Tuyên Hoài Phong ngẩn người, chợt tránh ra khỏi vòng tay Bạch Tuyết Lam, nâng tay lên, giáng thẳng một cái tát lên mặt hắn.
Bạch Tuyết Lam hoàn toàn tỉnh mộng.
Hắn kinh ngạc nhìn Tuyên Hoài Phong, "Sao em lại đánh người thế?"
Tuyên Hoài Phong ngẩng đầu, hỏi ngược lại: "Không đáng đánh sao?"
Gương mặt tuấn dật tuyệt đẹp tức giận đỏ bừng lên.
Tuyên Hoài Phong nói: "Anh coi tôi như thằng ngu mà đùa giỡn, anh không thừa nhận điều này sao?"
Bạch Tuyết Lam nhìn y giận đến mức này, nhất thời không dám cãi lại, mặt trúng một tát nhưng hắn không nâng tay kiểm tra, hai cánh tay chậm rãi đưa về phía trước.
Tuyên Hoài Phong vừa bị hắn chạm phải liền quay tấm lưng cứng đờ sang chỗ khác, tức giận quát: "Đừng đụng vào tôi!"
Bạch Tuyết Lam cố tình ôm lấy y, bàn tay vỗ về lên lưng y, dịu giọng nói: "Đừng giận, máu lại dồn hết lên não. Anh xin lỗi, được không?"
Tuyên Hoài Phong hỏi ngược, "Nói như vậy tức là anh thừa nhận vẫn luôn lợi dụng tôi?"
Bạch Tuyết Lam phản bác: "Sao có thể nói là lợi dụng? Việc đến nước này, có chỗ nào không hợp ý em không? Nếu Tuyên Hoài Mân không phải tam đệ của em, anh đã sớm cho hắn một phát đạn. Cũng bởi vì hắn là tam đệ của em, cho nên mới giết không thể giết, thẩm vấn không thể thẩm vấn, chẳng lẽ em muốn anh đưa hắn đến cục cảnh sát? Đến đó để thẩm vấn tội danh gì?
Chúng ta đã nói rằng mười mấy tên giết ở ngoài thành là thổ phỉ, nhưng chúng ta lại không thể nói tam đệ của em cũng là thổ phỉ, tố cáo hắn với tội danh là bắt cóc em. Cho nên anh mới nghĩ ra một cách đơn giản, âm thầm để Triển Lộ Chiêu lĩnh hắn trở về, mọi người ai cũng bớt việc."
Ngồi trong phòng, Tuyên Hoài Phong suy nghĩ rất lâu, liên hệ đến những chuyện xảy ra trong mấy ngày này, nghĩ tới tất cả những điểm đáng ngờ.
Kỳ thực, mọi việc cũng không đến nỗi khó phát hiện ra.
Tất cả đã được Bạch Tuyết Lam sắp xếp ổn thỏa.
Bằng không, dựa vào sự khôn khéo của Bạch Tuyết Lam, tại sao hắn lại chẳng để tâm mà đặt Tiểu Phi Yến ở bên cạnh y?
Huống hồ, khi Tiểu Phi Yến đề xuất muốn đưa cơm cho Tuyên Hoài Mân, Bạch Tuyết Lam còn hào phóng đồng ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!