Chương 26: (Vô Đề)

Hôm sau, Tuyên Hoài Phong gặp Tiểu Phi Yến, thấy vẻ mặt vui vẻ cùng bộ dạng chuyên cần của cô bé, y liền trêu ghẹo: "Hôm qua đi dạo phố cả buổi tối rồi, em có mua được bảo bối gì tốt cho chị em không?"

Tiểu Phi Yến nói: "Em nào có đi chơi cả buổi tối đâu? Mười giờ em đã về rồi, nếu ngài không tin thì cứ hỏi vị đại binh mà ngài phái theo bảo vệ em đi. Lợi hại lắm luôn, hình như anh ta cứ nghĩ là: bất kể lúc nào trên đường cũng có thể xuất hiện một tên trộm, hắn lao đến cướp em đi vậy. Sau đó em và chị em còn vào một cửa hàng giày, khuyên can mãi thì anh ta mới chịu ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, người ta thấy một đại binh như thế theo sau bọn em nên coi bọn em như tiểu thư nhà giàu nữa cơ, thái độ cung kính cực kỳ. Đúng rồi, em mua một đôi giày cao gót tây dương tặng chị em, chị ấy rất thích."

Nói xong, cô bé liền ngáp một cái.

Thấy vậy, Tuyên Hoài Phong cười nói với cô bé: "Em không cần hầu hạ nữa, đi ngủ một giấc đi. Tôi thấy có vẻ tối qua em ngủ chưa đủ giấc."

Tiểu Phi Yến nói: "Bây giờ mà ngủ… thì rất đáng xấu hổ ạ. Em đã lĩnh trước tiền lương tháng này rồi mà, bây giờ đã sáng hẳn, lúc ăn cơm trưa em sẽ tranh thủ ngủ trưa một lúc. Nếu bên này ngài không cần hầu hạ nữa, em sẽ đi đưa điểm tâm cho Tuyên phó quan bên kia."

Cô bé định đi, Tuyên Hoài Phong lại gọi lại, thấp giọng hỏi: "Hiện giờ Hoài Mân thế nào?"

Tiểu Phi Yến thở dài đáp: "Người bị giam giữ, tay thì bị tàn tật, đổi lại là ai thì cũng sẽ ngây ngốc ngẩn ngơ như ngài ấy thôi. Ngài ấy có ăn cơm, chỉ là làm thế nào cũng không chịu nói chuyện. Bác sĩ lần trước ngài phái qua đã băng bó cho ngài ấy lần nữa, còn cho ngài ấy uống một ít thuốc tây dương, em hỏi tay ngài ấy còn đau không, nhưng ngài ấy không thèm để ý."

Tuyên Hoài Phong thất thần một lúc, lắc đầu nói: "Tam đệ này của tôi… mấy năm không gặp, dường như tôi không còn nhận ra nó nữa. Hôm nay nó rơi vào tình cảnh này, có lẽ trong lòng sẽ hận tôi, cho nên tôi không tới thăm nó, nếu tới thăm nó, nó sẽ chỉ nghĩ là tôi đến là để chế nhạo nó. Bây giờ đã có em chăm sóc việc cơm nước cho nó, tôi cũng ít nhiều yên tâm hơn.

Tôi đã tự chi một khoản tiền cho bên nhà bếp, nó muốn ăn những món nào có dinh dưỡng thì em cứ cố gắng mà làm."

Tiểu Phi Yến gật đầu đáp: "Tuyên phó quan, việc này thì ngài an tâm, ngài ấy đã từng giúp đỡ em, nhất định em sẽ cố gắng hết sức để đối xử tốt với ngài ấy. Hơn nữa, ngài cũng đừng buồn, cho dù ngài ấy có điều oán trách ngài, nhưng cũng sẽ nhanh chóng quên đi thôi. Ngài xem em và chị em đi, hai kẻ thiên nam địa bắc cuối cùng vẫn có thể trở thành chị em tốt. Các ngài là anh em một nhà, làm gì có chuyện thù oán nhau cả đời?

Thôi không nói nữa, em đi đưa điểm tâm cho ngài ấy đây."

Tuyên Hoài Phong gật đầu, nhìn Tiểu Phi Yến đi xa.

Trầm tư một lát, y rung chuông gọi đầy tớ trai, bảo hắn đi gọi hộ binh tối qua đã hộ tống Tiểu Phi Yến đến đây, hỏi hắn: "Hôm qua cậu theo Tiểu Phi Yến đi tới những nơi nào?"

Hộ binh trả lời: "Đi dọc trên phố một hồi, ngắm nghía mấy thứ đồ của phụ nữ. Tôi thật sự chẳng hiểu mấy thứ đó là gì cả. Bọn họ chỉ dừng lại ở mấy nơi đó thôi."

Sau đó kể tên của mấy cửa hàng kia.

Nghe tên cửa hàng, đại khái đều là những nơi để mua son phấn, đồ trang sức, giày nữ.

Tuyên Hoài Phong thấy hắn trả lời rất lưu loát nên hơi kinh ngạc, suy nghĩ một lúc liền hiểu ra, hỏi: "Có phải tổng trưởng đã hỏi cậu những câu vừa nãy tôi hỏi không?"

Hộ binh hớn hở cười hỏi: "Tuyên phó quan, sao ngài biết vậy?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi chỉ biết, chuyện gì trong công quán cũng không trốn khỏi tai hắn được. Cậu vất vả rồi, cầm cái này đi."

Rút một tờ năm đồng đưa cho hắn.

Hộ binh cười khờ, không vươn tay ra nhận.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Thế nào? Không dám nhận tiền tôi thưởng à? Đừng sợ, tổng trưởng hỏi thì cậu cứ nói thật cho hắn biết, cậu làm việc chăm chỉ nên tôi thưởng cho cậu chút tiền."

Hộ binh nói: "Không phải. Chỉ là… tổng trưởng đã thưởng tiền cho tôi rồi nha, những một trăm đồng lận."

Tuyên Hoài Phong nói: "Hắn xa hoa thật. Đúng là tôi không thể so với hắn, nhưng mà cậu vẫn cứ nhận tiền tôi thưởng đi."

Lúc đó hộ binh mới vui vẻ nhận lấy, nói với Tuyên Hoài Phong: "Tuyên phó quan, ngài đối xử với mọi người hiền lành quá, trò chuyện lại khách khí nữa. Rất nhiều anh em muốn được trở thành thuộc hạ làm việc cho ngài nha, nếu không phải tôi đủ khỏe mạnh, kỹ thuật dùng súng lại không tồi, chỉ sợ tôi đã không giành được tư cách này. Là tổng trưởng đích thân chọn tôi làm hộ binh cho ngài đấy."

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Chẳng lẽ việc này còn có yêu cầu tuyển chọn gì sao?"

Hộ binh nói: "Từ văn minh mà ngài nói thì tôi không rõ lắm, cơ mà chung quy cũng chẳng kém việc chọn võ trạng nguyên là bao. Tống đại ca khi ở Sơn Đông là thuộc hạ của Bạch tư lệnh, anh ấy là người rất có năng lực, ngài xem, hiện tại cũng chỉ đủ tư cách làm thuộc hạ của ngài."

Nghĩ đến hàm ý phía sau những hành động này của Bạch Tuyết Lam, Tuyên Hoài Phong liền cảm thấy vành tai nóng lên, dường như sợ cậu hộ binh cởi mở trước mắt sẽ nhìn ra điều kỳ lạ, y mỉm cười nói: "Tống Nhâm rất tốt, cậu ấy đã cứu mạng tôi. Hiện tại chỉ nói đến đây thôi, cậu đi làm việc của mình đi."

Hộ binh liền vô cùng vui vẻ rời đi.

*********

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!