Chương 25: Part 2

Y là khách của chủ tiệc, lại là người đàn ông duy nhất trên bàn tiệc.

Y vừa nâng ly đã khiến cho các cô gái ngồi đây đều nâng chén giúp vui, nhất thời, trong bao sương liên tục vang lên tiếng chạm chén thanh thúy tựa âm thanh của chuông gió, tiếng cười động lòng người.

Mọi người cùng nhau uống một chén.

Lê Hoa buông chén rượu vừa cạn, lặng lẽ xoay người.

Tuyên Hoài Phong nhìn qua, thấy cô dường như đang lau nước mắt, y hơi kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Cô làm sao vậy?"

Lê Hoa khẽ lắc đầu, nâng hàng mi liếc nhìn Tuyên Hoài Phong, hồi lâu mới thấp giọng, "Ngài không biết đâu, thực tâm tôi rất cảm kích ngài. Tôi đã thấy nhiều vị khách, vì để lấy được niềm vui của chúng tôi mà luôn tỏ ra có lệ. Nhưng ngài… ngài là người tốt chân chính. Tôi vốn tưởng… những người như ngài chỉ có trong sách mà thôi."

Tiểu Phi Yến ngồi bên cạnh Lê Hoa cũng nhận ra tâm trạng cô thay đổi, đoán rằng cô thấy cảnh mà động lòng bèn nghiêng người qua, cầm tay Lê Hoa, dịu giọng nói: "Chị, chị đừng khóc. Sau này chúng ta là chị em, chị có chuyện gì thì cứ tâm sự với em."

Lê Hoa cầm ngược tay cô bé, "Em đúng là một cô em gái tốt."

Vừa nhìn lên mặt Tiểu Phi Yến, sắc mặt cô khẽ đổi.

Tiệm ăn hạng hai này vì tiết kiệm tiền điện nên trong khu ghế lô cũng chỉ bật một chiếc đèn điện. Lúc Tiểu Phi Yến đi vào, Lê Hoa vẫn chưa chú ý, bây giờ vừa nhấc mắt nhìn lại đúng lúc Tiểu Phi Yến quay sang, gương mặt bị đèn điện chiếu phải, lập tức bị Lê Hoa nhìn ra vấn đề.

Lê Hoa nói: "Ai nha, đây là bị làm sao vậy? Đụng phải cái gì sao?"

Cô nhẹ nhàng đỡ đầu Tiểu Phi Yến tới dưới ánh đèn mà kiểm tra.

Trên trán cô bé sưng lên một ngọn núi nhỏ.

Các cô gái chung quanh nghe vậy cũng quay đầu nhìn, hỏi: "Làm sao vậy?"

Bị những người này nhìn chằm chằm, Tiểu Phi Yến ngượng vô cùng, cười nói: "Chỉ là vừa rồi ngồi xe hơi tới, không cẩn thận bị ngã ở chỗ ngồi, vừa vặn đụng vào cửa xe. Chuyện nhỏ ấy mà, sẽ khỏi nhanh thôi."

Lê Hoa nói: "Em cũng bất cẩn quá. Sau này còn hậu đậu như vậy nữa sẽ khiến chị đau lòng."

Phấn Điệp nhìn tình cảm chị em họ tốt như vậy cũng rất ước ao, dùng đầu chiếc đũa gỗ trên tay ấn nhẹ lên mặt Tiểu Phi Yến một cái, cười nói: "Em có được người chị này đúng là được món hời lớn. Nhìn đi, mới chỉ ăn bữa tiệc kết bái thôi mà chị ấy đã đau lòng vì em như thế rồi. May mà em ăn nói rõ ràng, nói bản thân vô ý bị ngã, chứ nếu là bị người ở công quán đánh, để chị em biết được, biết đâu chị ấy lại cầm dao găm tìm đến cửa đòi công bằng cho em ấy chứ."

Tiểu Phi Yến cắn cắn hàm răng trắng như gạo non, cười ngọt ngào, "Chủ nhân trong công quán đều là người hiểu biết. Bây giờ em đang phục vụ nam chủ nhân chứ đâu có phụ vụ nữ chủ nhân, sao lại phải chịu đòn?"

Phấn Điệp hỏi: "Em nghĩ chỉ có nữ chủ nhân mới đánh hầu gái sao?"

Tiểu Phi Yến đáp: "Em đã có kinh nghiệm rồi, phụ nữ đánh phụ nữ mới không biết nương tay. Trước kia, em gần như bị phu nhân gã đội trưởng kia đánh đến chết."

Phấn Điệp phản bác: "Đàn ông đánh phụ nữ cũng như thế thôi. Một người chị em trong lầu bọn chị bị một gã tư lệnh điểm tên, gọi đến hành quán của hắn hầu hạ, vô duyên vô cớ bị tát vài cái."

Chuyện này, tất cả các cô nương trong Thư Yến Các đều biết.

Nghe Phấn Điệp nói, ai cũng tức giận, ai cũng mắng đám quân phiệt ức hiếp người khác quá đáng.

Các cô chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm, bị sỉ nhục, bị chịu đòn một lần là việc không tránh được, chỉ có thể ở sau lưng người ta mắng hai câu cho bõ giận. Chị em bọn họ ngồi chung một bàn, ai cũng đều uống chút rượu, nhắc đến chuyện khiến người ta không cam tâm này, nhất thời các cô đã lạnh nhạt, bỏ vị khách chủ nhà mời là Tuyên Hoài Phong qua một bên.

Mắng một hồi lâu, bọn họ đều nhất trí những kẻ kia là phường ác nhân thất đức.

Trong đó, một cô nương tên Tả Ý hỏi: "Vậy bệnh của Ngọc Châu đã đỡ chưa?"

Phấn Điệp đáp: "Đâu dễ khỏi như vậy? Nghe nói mấy cái tát đó đều do binh lính đánh, bàn tay còn lớn hơn cả quạt hương bồ, đã vậy chẳng chịu nhẹ tay chút nào, đánh cô ấy rách cả khóe miệng nữa. Cô ấy rất hoảng sợ. Hôm qua tôi tới phòng cô ấy một chuyến, cô ấy cứ nằm trên giường không nhúc nhích, vẻ mặt ngơ ngác. Tôi nói với cô ấy mười câu, còn cô ấy thì đến một câu cũng không đáp lại."

Một cô nương khác tỏ vẻ thần bí, nhẹ nhàng nói: "Tôi nghe thầy thuốc mà ma ma mời đến nói, mấy cái tát Ngọc Châu phải chịu rất mạnh, sợ là cái này…"

Giơ ngón trỏ lên, chỉ chỉ vào lỗ tai.

Tả Ý hỏi: "Chẳng lẽ đã đánh đến điếc rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!