Tuyên Hoài Phong bị Bạch Tuyết Lam dùng chiêu đùa giỡn ngọt ngào như vậy trước khi đi, trong lòng vui vẻ không thể thốt thành lời, ngay cả lúc ra ngoài làm việc, trên mặt đều lộ ra dáng cười như đắm chìm trong gió xuân.
Bận rộn đến gần năm giờ chiều, Tuyên Hoài Phong nhớ đến buổi tiệc kết bái của Tiểu Phi Yến, y nói với Tống Nhâm: "Việc chính cũng khá ổn thỏa rồi, chúng ta phải về công quán mới được."
Ô tô lái về Bạch công quán, quả nhiên, Tiểu Phi Yến đã sớm thay bộ quần áo khác, trên mặt còn thoa phấn, trang điểm xinh đẹp, đang ngồi đợi trên băng ghế trong cửa chính.
Nghe tiếng còi ô tô, Tiểu Phi Yên vội vàng đứng lên, chạy chầm chậm xuống bậc cửa nghênh đón.
Hộ binh ở cửa thấy cô bé chạy tới đón Tuyên Hoài Phong nên cũng để cô bé tùy ý đi ra, chẳng ai ngăn cản.
Tiểu Phi Yến đi tới trước cửa xe đã thấy Tuyên Hoài Phong hạ cửa sổ xe xuống, gương mặt ngập tràn anh khí lộ ra, y cười hỏi: "Chờ nóng lòng lắm phải không."
Tiểu Phi Yến hỏi: "Tuyên phó quan, vậy là ngài cũng có thể đi à?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi cố ý trở lại đón em đấy, lên xe đi. Lên từ cửa bên kia."
Tiểu Phi Yến gật đầu, nhanh nhẹn lên xe.
Lần này Tống Nhâm không ngồi bên cạnh ghế lái mà ngồi chung với Tuyên Hoài Phong, chỗ ngồi của hai người bọn họ là chính giữa, Tiểu Phi Yến an vị ở chỗ ngồi ngược lại, đối diện với bọn họ.
(Chỗ ngồi ngược này tức là lưng ghế đối diện với hàng ghế của tài xế, quay mặt lại hàng ghế sau)
Ô tô khởi động đột ngột, Tiểu Phi Yến nhất thời không chú ý liền bổ nhào về phía trước, trán đụng vào chốt cửa tạo thành âm thanh rất lớn.
Tuyên Hoài Phong vội vàng đỡ cô bé, hỏi: "Có bị làm sao không?"
Tiểu Phi Yến cảm thấy làm thế này khác nào chứng tỏ mình là hạ nhân không quen ngồi ô tô, cô bé vô cùng bối rối, xấu hổ đỏ mặt nói: "Không sao, là tự em không tốt. Tại sao lại ngốc như vậy chứ?"
Trên trán đau nhức.
Cô bé nâng tay sờ một cái, hình như da bị trầy một chút, nhưng may là không chảy máu.
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi và em đổi chỗ đi. Bằng không lát nữa dừng lại ở lối đi bộ lại khiến em ngã lần nữa."
Tiểu Phi Yến nói: "Như vậy sao được? Em là người hầu, ngài vẫn nên ngồi đó đi."
Tuyên Hoài Phong nói: "Phân biệt trên dưới làm gì? Ưu tiên phụ nữ. Không phải tập quán nào của người phương tây cũng tốt, nhưng về phần tôn trọng phụ nữ thì tôi tuyệt đối tán đồng."
Y liền chủ động tiến đến đổi chỗ với Tiểu Phi Yến, bản thân thì ngồi về phía chỗ ngồi ngược lại.
Sau khi được Bạch Tuyết Lam nhắc nhở chuyện ở phủ tổng lý, Tống Nhâm cẩn thận hơn trước kia gấp bội, hận không thể biến mình thành tấm cao dán dán chặt lên người Tuyên Hoài Phong, thấy Tuyên Hoài Phong ngồi ở ghế ngược, hắn cũng ngồi theo, an vị bên trái Tuyên Hoài Phong, hỏi Tiểu Phi Yến, "Cô có biết đến tiệm ăn đi thế nào không?"
Tiểu Phi Yến nói: "Tôi biết."
Tiện ăn là do Lê Hoa đặt, Tiểu Phi Yến chưa từng đến đó, tuy nhiên lúc Lê Hoa gọi điện tới đã nói rõ tiệm được đặt trước ở trên đường nào, đi như thế nào, hướng dẫn cặn kẽ cho Tiểu Phi Yến.
Trí nhớ Tiểu Phi Yến tốt, chỉ dẫn rành mạch.
Tài xế dựa theo lời chỉ dẫn của Tiểu Phi Yến mà lượn trên đường một lúc, sau đó lái vào một con đường nhỏ mập mờ tối.
Tống Nhâm thấy người hai bên đường qua lại thưa thớt, không giống con đường dẫn tới một nhà hàng, hắn ngầm sinh cảnh giác, lặng lẽ đưa tay xuống dưới áo, vuốt súng, miệng cười lạnh nói: "Mời người ta ăn cơm lại đưa đến loại địa điểm thế này, đúng là hiếm có."
Tiểu Phi Yến không lưu ý đến động tác của hắn, cô bé thò cổ ra ngoài cửa sổ, nói: "Chị em nói là số mười ba đường Hồng Lâm, em không nhớ nhầm đâu. Nhìn kìa, chẳng phải đấy là một tiệm ăn sao?"
Cô bé vươn tay ra, chỉ một ngón về phía trước đầu xe ô tô.
Quay đầu lại, vừa lúc thấy Tống Nhâm đang dùng đôi mắt to tựa chuông đồng đặt lên người mình, Hoài nghi quan sát.
Tiểu Phi Yến bị ánh mắt kia khiến cho kinh hãi, lại có chút không phục, cau mày nói: "Anh nhìn tôi như thế làm gì? Cứ như nhìn kẻ trộm vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!