Chương 22: Part 2

Bên này, Triển tư lệnh điểm tên mấy gã thuộc hạ thân tín cùng vào phòng với hắn.

Gọi hầu gái pha trà đặc, chia cho mỗi người một chén, sau đó hắn đuổi đám hầu gái ra ngoài. Bởi vì có chuyện không thể tiết lộ ra ngoài, cho nên hắn không lưu bất luận cô nương lễ đường nào. Khắp phòng đều là đàn ông, Triển tư lệnh nằm nghiêng trên giường la hán, cầm chiếc tẩu hút thuốc phiện nạm vàng khảm mã não, nhất thời chưa tìm được người giúp đỡ.

Trương phó quan hiểu y hắn, lại gần nói: "Tư lệnh, tôi hầu hạ ngài."

Cúi người xuống, cầm đầu tẩu nhón cao thuốc phiện, đốt cho hắn hút.

Triển tư lệnh thoải mái hút một hơi, cho gã phó quan ánh mắt khen ngợi, đảo mắt một vòng, lông mi vén lên, nói: "Thế nào, Lộ Chiêu đâu?"

Trương phó quan đáp: "Quân trưởng nói có việc, trễ một chút sẽ đến. Để tôi đi mời ngài ấy."

Triển tư lệnh hừ một tiếng, "Nó thì có chuyện hư hỏng gì để làm? Còn không phải nhớ cái tên tiểu bạch kiểm họ Tuyên kia chắc. Lão tử thật chẳng rõ cái tính cổ quái đấy của nó lôi ra từ xó nào. Thao đàn ông coi như xong, còn nhất định phải thao con trai tư lệnh."

(Tiểu bạch kiểm: mặt trắng, ý chế giễu là hạng thư sinh yếu đuối, hoặc là ẻo lả)

Phó sư trưởng đang ngồi trên chiếc ghế thái sư bên cạnh, tự châm thuốc cho mình, híp mắt phả ra một luồng khói lớn hình thành một vòng sương trắng trước mắt, cười khan nói: "Tư lệnh, đây là chí hướng của quân trưởng. Đổi lại là người khác thì chẳng có gan luôn miệng nói muốn thao công tử của Tuyên tư lệnh đâu."

Nghe vậy, Triển tư lệnh lại vui vẻ, cũng rất tự hào, thở dài nói: "Cháu tôi chỉ có điểm này là giống tôi, cái khác đều hàm hồ, chứ chuyện trên giường thì tuyệt không chịu thiệt thòi. Tôi đâu có phản đối việc nó thao con trai Tuyên tư lệnh. Khi họ Tuyên kia còn tại vị, hắn sai phái lão tử như trâu ngựa, lão tử vì hắn chảy bao nhiêu máu, thế mà chỉ vì trận Hoàng Bộ chết hơi nhiều lính, hắn liền nghe lời gièm pha, cắt chức lão tử. Con mẹ nó! Ngay cả lão tử còn muốn thao cả tổ tông nhà hắn đây này!

Bây giờ Lộ Chiêu tóm con trai hắn tới, ngày nào cũng thao, coi như báo thủ cho lão tử. Họ Tuyên kia ở trên trời cứ giương mắt mà nhìn đi!"

Người trong phòng nghe hắn nói đều cười ha ha cổ vũ.

Lúc này, cửa phòng bị người bên ngoài đẩy ra, Triển Lộ Chiêu một thân quân phục đi tới, phía sau là Trương phó quan.

Triển tư lệnh hỏi: "Cháu đi đâu? Tất cả mọi người đều đang chờ cháu đấy. Ngồi bên này."

Cầm tẩu thuốc phiện đập đập lên chiếc giường la hán.

Triển Lộ Chiêu đến đó ngồi, có người đưa một chiếc tẩu thuốc phiện cho hắn, hắn không hút thứ này nên đưa tay đẩy ra ngoài, nhíu mày hỏi: "Sương phòng phía tây xảy ra chuyện gì vậy? Vừa khóc vừa làm loạn, phiền chết được."

Từ phó sư trưởng nói: "Là Triển tư lệnh làm mai cho Khương sư trưởng đó mà. Lão Khương đúng là có phúc, cô nàng mới có mười bốn tuổi thôi, miệng hắn đúng là ngậm đầy mật ngọt rồi."

Triển Lộ Chiêu gác một chân lên chiếc giường la hán, đôi bốt cao đen kịt sáng lóa hiện ra, thấy trên bàn có một gói thuốc lá, hắn rút ra một điếu kẹp trên ngón tay, Trương phó quan biết hắn muốn hút thuốc liền móc bật lửa, lại gần giúp hắn châm thuốc.

Triển Lộ Chiêu đã quen để Tuyên Hoài Mân làm những việc thân cận này, thấy có bật lửa đưa tới, hắn giương mắt nhìn, chẳng phải gương mặt đó, hắn liền chẳng còn ý nghĩ muốn hút thuốc trong đầu, đưa đầu thuốc lá ra khỏi ngọn lửa, chỉ cầm trên đầu ngón tay rồi nhẹ nhàng vân vê, lạnh lùng nói: "Lão Khương cũng tệ quá, đến đây một chuyến, chuyện đứng đắn chưa làm mà trước đó đã đè lên người đàn bà rồi."

Triển tư lệnh phun khói thuốc, nói: "Ai, là chú làm mai. Gần đây hắn rất vất vả, lão tử khao hắn một chầu, thế nào?"

Triển Lộ Chiêu đưa mắt nhìn Triển tư lệnh ngồi một bên, đáp: "Chú, chú khao hắn thì cho hắn tiền là được. Làm tư lệnh mà giúp người dưới cướp đàn bà, truyền ra ngoài cũng chẳng dễ nghe đâu. Đây là thủ đô đấy, chẳng phải chú nói bây giờ không thể gây sự?"

Triển tư lệnh mất hứng, trừng mắt lên mắng: "Rắm mẹ mày! Mày biết dạy dỗ người ta, tại sao trước tiên không tự biết chùi đít sạch sẽ đi hả? Bảo mày đừng chọc vào họ Bạch, vậy mà mày vẫn cứ chăm chăm vào thằng ẻo lả Tuyên gia, mai phục người ta ở ngoại thành, trái lại còn bị người ta mai phục ngược, quá mất mặt! Không bắt được người còn chưa tính, ngay cả phó quan của mình cũng đánh mất. Bây giờ mày suốt ngày nhăn nhó để cho ai nhìn?

Nếu mày với ông đây không cùng một họ, ông đã sớm đập chết mày!"

Những người đang ngồi đây chẳng phải sư trưởng thì là lữ trưởng, đều là tâm phúc của Triển tư lệnh, biết tính tình chú cháu hai người nên ai cũng thức thời không xen miệng, làm bộ không nghe thấy, ai cũng im lặng hút thuốc của mình.

Chỉ có Trương phó quan làm hết trách nhiệm, đứng bên khuyên can, "Tư lệnh, bớt giận, tôi lại châm thuốc cho ngài."

Triển tư lệnh thấy Triển Lộ Chiêu mềm rắn đều không ăn, cơn giận trong lòng bùng lên, tức tối nói: "Đốt đầu mẹ mày! Lão tử hận không thể đem thằng nhóc này ra làm đèn trời mà đốt đây này!"

Nhất thời tức giận, cầm tẩu thuốc phiện gõ lên người Triển Lộ Chiêu.

Đầu tẩu thuốc phiện làm từ đồng thau, lại đang cháy rực, nơi vừa gõ xuống là mu bàn tay Triển Lộ Chiêu, tiếng xèo lập tức vang lên, mùi da thịt bỏng khét bốc lên.

Triển tư lệnh vốn chỉ muốn đánh hắn đau một chút, không ngờ lại trượt tay, vội vàng rút tẩu thuốc trở về.

Mọi người chung quanh đều đứng lên, ra vẻ lo lắng nói: "Mau mau! Lấy thuốc trị thương lại đây!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!