Chương 21: Part 1

Tại đại sứ quán mà Triển gia mua cho quân Quảng Đông, mỗi ngày đều náo nhiệt.

Triển tư lệnh thích tìm vui, đó là việc người người đều biết. Từ khi đến thủ đô, chẳng biết hắn đã vung bao nhiêu tiền trên người các cô nương.

Tuy nhiên, là người có vai vế, đương nhiên hắn sẽ không đến những nơi thấp hèn như phố đèn đỏ, lúc nào cũng là gọi người đến hành quán của mình. Mà cũng để phô trương thanh thế của một tư lệnh, ít nhất hắn cũng sẽ gọi bảy tám cô nương nổi tiếng.

(Hành quán: Nơi ngủ nghỉ, nơi ở của các quan viên ngày xưa khi ra ngoài)

Ngay cả việc Triển Lộ Chiêu chịu khổ ngoài thành, ngay cả mười một gã binh lính kia, Triển tư lệnh cũng chẳng để vào mắt, đương nhiên cũng chưa từng dừng các cuộc vui của mình lại.

Hôm nay, có một vị sư trưởng đến thủ đô báo cáo công tác cho tư lệnh, Triển tư lệnh không phải người chịu ngồi yên, để tỏ lòng coi trọng người này, hắn sai phó quan chuẩn bị một buổi biểu diễn tại nhà.

Vị sư trưởng kia họ Khương, lúc mới theo Triển tư lệnh thì hắn chỉ là một trung đội trưởng, khi đánh thành Nhị Hoàng thì bị thương nặng, thiếu chút nữa đã mất một cánh tay, sau đó được cứu trị, cánh tay đó cuối cùng đã miễn cưỡng giữ lại được. Nhưng ở chiến dịch tiến công Ngụy Huyền, hắn bị một mảnh bom nhỏ gọt qua mặt, không chỉ cắt mất một miếng thịt lớn, còn mù một con mắt phải, tướng mạo hắn bây giờ cực kỳ dữ tợn.

Triển tư lệnh cũng vì hắn là một quân nhân rất dũng cảm, cộng thêm một lý do khác, nên sau khi bản thân lên làm tư lệnh, Triển tư lệnh bèn đề bạt hắn làm sư trưởng.

Hôm nay Khương sư trưởng từ ngoại thành tới, đến cổng lớn hành quán của Triển tư lệnh, ở đó đã có không ít ô tô đỗ hai bên đường. Hắn đã được thông báo trước, nói tư lệnh vì thấy hắn cực khổ nên muốn tổ chức một buổi biểu diễn tại nhà, vừa nhìn như vậy, quả nhiên không giả, trong lòng bèn có vài phần đắc ý.

Xuống xe, hai hộ binh dẫn đường, đưa hắn tới một sảnh chính của một căn phòng khách lớn.

Mành trong đại sảnh treo cao, hầu gái đi lại đều là những người vừa trẻ tuổi vừa xinh đẹp, trên người mặc những chiếc áo dài bằng vải xanh Sĩ Lâm, tóc tai buộc lên gọn gàng, đang đưa nước trà, hạt dưa và trái cây.

Khác khứa đều biết Triển tư lệnh không câu nệ tiểu tiết, ai ai cũng thoải mái, có người ngồi nghiêng trên ghế mềm, có người đứng nói chuyện, có người đặt hai chân lên bàn, vừa rung chân vừa hút thuốc lá, có người kéo cô nương gọi từ lễ đường đến ngồi lên đùi mình, sờ soạng khắp người.

(Lễ đường: Các gọi khác của lầu xanh)

Bên trong hầu hết là quan quân Quảng Đông, không ít người nhận ra Khương sư trưởng, thấy Khương sư trưởng tới đều gật đầu coi như bắt chuyện.

Khương sư trưởng đi đến cuối đại sảnh, bỗng nghe thấy tiếng gọi, "Lão Khương, đến đây!"

Hắn quay đầu liền thấy, hóa ra Triển tư lệnh đang ngồi trong căn phòng khách nhỏ được xây bằng một nửa đại sảnh, vừa rời miệng khỏi cổ một người phụ nữ vừa nói chuyện với hắn.

Khương sư trưởng lập tức đi đến đó, vừa tới gần một chút, mùi phấn son lẫn khói thuốc xì gà và mùi rượu trộn lẫn vào nhau, sộc thẳng lên mũi, mùi hương gay mũi khiến hắn cứng người lại.

Bốn năm thuộc hạ đang ngồi cùng bàn Triển tư lệnh, còn lại đều là các cô nương trang điểm lộng lẫy, trong đó có hơn một nửa là vây quanh Triển tư lệnh, một đống gấm vóc đủ màu, một đám nhuyễn ngọc ôn hương vây quanh một cái đầu bóng lưỡng, tình cảnh này thực khiến người ta rất muốn cười.

Triển tư lệnh cực kỳ có hứng, ôm một cô trên đầu gối, sờ eo bóp ngực, đang rung đùi đắc ý, nghe một cô bé chừng mười bốn mười lăm tuổi đứng bên cạnh ca hát.

Khương sư trưởng đến đó, chào Triển tư lệnh một cái.

Triển tư lệnh nói với hắn: "Ngồi đi, cậu đã đến rồi thì càng náo nhiệt hơn."

Nhưng mọi người đã sớm ngồi đầy xung quanh bàn.

Triển tư lệnh liền quay đầu, nhéo má cô nương mặc bộ đồ màu hồng phấn ngồi bên trái mình, nói: "Cô em vừa chọc tôi vui vẻ, tôi cho cô em phần thưởng lớn, cho cô em ngồi trên đùi Khương sư trưởng. Làm cho cậu ta vui mừng, tiền son phấn năm nay của cô em sẽ được chu cấp đầy đủ."

Cô nương kia vừa nghe đó là một sư trưởng, vô luận thế nào cũng phải cố gắng nịnh bợ, vội vàng đứng dậy, muốn mời Khương sư trưởng ngồi.

Ai ngờ mới ngẩng đầu đã thấy một gương mặt quỷ, thiếu một con mắt không nói, trên mặt thì từ tai đến gò má khuyết mất một mảng to, ngay cả mũi cũng bị cắt mất một miếng nhỏ, quá đáng sợ, cô hoảng hốt hét lên, bụm miệng lại.

Gương mặt này của Khương sư trưởng đã hù dọa không ít người, hắn thấy nhưng không trách cứ, cũng chẳng để ý đến cô nương đó, lập tức ngồi xuống.

Trái lại, Triển tư lệnh cảm thấy không hài lòng, hỏi cô nương mặc bộ quần áo phấn hồng: "Tại sao cô em không đến chọc cho Khương sư trưởng vui vẻ? Cô em không nghe lời tôi nói sao?"

Cô nương kia nhìn bộ dạng đáng sợ của Khương sư trưởng, sắc mặt trắng bệch, nơm nớp lo sợ nói: "Tư lệnh, em sợ…"

Triển tư lệnh vỗ bốp lên bàn, ngay cả ly rượu cũng đổ xuống, rượu trắng tràn khắp bàn, trợn trừng mắt lên mắng: "Con mẹ nó! Mày làm kỹ nữ mà còn sợ đàn ông? Mày là cái hạng đê hèn hạ tiện, vậy mà còn dám chê người ta không đẹp? Người đâu! Vả miệng cho tao!"

Một tên hộ vệ  lập tức tiến lên, kéo cô nương lăn cô nương kia ra, giơ tay lên, vả bôm bốp hai cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!