Trở lại công quán, vừa xuống xe, ngẩng đầu lại thấy Tuyên Hoài Phong mặc đồ tây, đang chậm rãi đi từ cửa chính ra ngoài.
Bạch Tuyết Lam tiến lên đón, hỏi: "Em đi đâu vậy?"
Tim Tuyên Hoài Phong giật thót lên.
Hôm qua Bạch Tuyết Lam hỏi về chiếc đồng hồ vàng, hại Tuyên Hoài Phong đến giữa trưa vẫn thấy thấp thỏm, nghĩ tớ nghĩ lui, y vẫn quyết định tới Niên trạch tìm lại món đồ này.
Nhất định phải tìm lại mới được.
Chờ khi xử lý xong hai tập văn kiện khẩn cấp Bạch Tuyết Lam đưa, phái người chuyển tới phủ tổng lý, Tuyên Hoài Phong định thừa dịp Bạch Tuyết Lam chưa trở về, tự mình tới Niên trạch tìm kiếm.
Ai ngờ, vừa ra khỏi cửa đã gặp Bạch Tuyết Lam trở về.
Xem ra, con người ta thực sự không nên làm những chuyện thẹn với lòng.
Thấy Bạch Tuyết Lam hỏi, Tuyên Hoài Phong vừa có suy nghĩ muốn thành thực, nhưng y lại vừa thiếu đi can đảm nói thực.
Y không sợ Bạch Tuyết Lam mắng mình, chỉ tại y đã làm mất món quà Bạch Tuyết Lam tặng, chẳng biết Bạch Tuyết Lam sẽ buồn đến mức nào, nói không chừng lại nghi thần nghi quỷ, nói Tuyên Hoài Phong không coi tấm lòng của mình ra gì.
Chỉ cần nghĩ tới việc hai người vừa làm hòa lại trở lại tình cảnh trước kia, Tuyên Hoài Phong lại bất giác trốn tránh, chỉ trả lời Bạch Tuyết Lam rằng: "Đến mấy nơi gần đây một chút."
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Đi chỗ gần nào vậy?"
Tuyên Hoài Phong không quen nói dối, biểu hiện nhanh chóng bị lộ: "Gần đây là gần đây, chẳng ngoài mấy con phố, mấy ngõ nhỏ gần đây chứ ở đâu nữa?"
Bạch Tuyết Lam tặc lưỡi lắc đầu hai cái, trêu trọc y, "Tuyên phó quan à Tuyên phó quan, ngài đúng là không biết nói dối."
Tuyên Hoài Phong đang bất an, bỗng nhiên thấy Bạch Tuyết Lam phì cười một tiếng.
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Anh mới ra ngoài chẳng bao lâu mà em đã nhìn chòng chọc thế này rồi, vừa đưa văn kiện đến phủ tổng lý xong liền ra ngoài. Lẽ nào giữa ban ngày ban mặt mà anh có thể ra ngoài tìm của lạ sau lưng em?"
Tuyên Hoài Phong nhất thời quẫn bách, phủ nhận: "Em chẳng chờ ai cả. Tìm của lại cái gì? Anh nói thô tục quá đấy."
Bạch Tuyết Lam nói: "Ừ, anh thô tục, em cao quý. Hai chúng ta vừa vặn bù nhau. Đứng ngoài cửa đấu khẩu làm gì, đi vào thôi. Anh đói rồi."
Không đợi Tuyên Hoài Phong nói thêm câu nào, Bạch Tuyết Lam nắm lấy tay y, chẳng nói chẳng rằng liền dẫn y vào trong công quán.
Bạch Tuyết Lam ngoài miệng kêu đói, nhưng trở về phòng lại không gọi đầy tớ đưa cơm tới.
Trái lại, trước hết để Tuyên Hoài Phong ngồi xuống ghế nằm, khom lưng cởi giày da trên chân y xuống.
Vết ứ trên chân Tuyên Hoài Phong vẫn chưa khỏi hẳn, y nhịn không được xuýt xoa một tiếng.
Bạch Tuyết Lam nói: "Hôm qua thấy em đau đớn nên anh không muốn mắng. Em nhìn đi, chân bị thương thế này làm sao đi giày được, đúng là thua em, toàn làm việc ngốc nghếch. Cởi ra thì đau, lúc xỏ vào thì không đau à? Thật muốn cho em ăn đòn."
Cẩn thận từng li từng tí cởi cả tất của Tuyên Hoài Phong ra.
Tuyên Hoài Phong cười khổ, "Anh nói không muốn mắng, vậy mà bây giờ không chỉ mắng, còn muốn đánh…"
Lời còn chưa dứt, Bạch Tuyết Lam đã phủ lên đôi môi y, ngăn lời y lại.
Hôn một mạch.
Bạch Tuyết Lam thì thầm, dùng giọng điệu khiến tâm trí người ta ngứa ngáy mà nói: "Cả đời này em phải ở bên anh. Giờ em đã rơi vào tay anh, đáng mắng phải mắng, đáng đánh phải đánh."
Tuyên Hoài Phong không ngờ hắn lại nói ra những lời này, ngẩn người, híp mắt hỏi: "Anh nói lại lần nữa xem."
Bạch Tuyết Lam không nói, mím môi cong thành đường cong đẹp mắt, cũng chẳng biết hắn đang vui vẻ cái gì. Đi lấy thuốc, ngồi xuống, ôm bàn chân trắng như tuyết của Tuyên Hoài Phong vào lòng, thành thạo xoa bóp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!