Đồ ăn nhà bếp phần Bạch Tuyết Lam đã được chuẩn bị từ sớm chứ không phải bây giờ mới bắt đầu làm, chờ Tuyên Hoài Phong cởi cà vạt giúp Bạch Tuyết Lam xong, đầy tớ trai đã đưa đồ ăn nóng hổi đến.
Đầy tớ trai đặt cơm và đồ ăn nóng hổi lên chiếc bàn tròn xong lại bày thêm hai bộ bát đũa, mời bọn họ đến ăn.
Bạch Tuyết Lam nói: "Ở đây không cần cậu hầu hạ."
Tâm trạng hắn rất tốt, tìm tòi trong túi quần, rút hai tờ tiền giấy ra, chẳng thèm nhìn xem giá trị bao nhiêu liền đưa cho đầy tớ trai, "Thưởng cho cậu, đi xuống đi."
Đầy tớ trai liếc nhìn tờ tiền màu tím, rõ ràng là một trăm đồng, hắn vui đến nỗi trái tim thiếu điều nhảy ra ngoài, đột nhiên bị một chiếc bánh to từ trên trời rơi trúng đầu khiến hắn hơi choáng váng, nhất thời không dám nhận, chỉ dám len lén nhìn sắc mặt Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam cười nói: "Đứng ngây ra đấy làm gì? Ngay cả tiền thưởng mà cậu cũng không cần hả?"
Đặt hai tờ tiền thưởng vào tay hắn, vỗ vai hắn vài cái, "Đi nhanh đi."
Mang theo tâm trạng sung sướng không kìm hãm được, đầy tớ trai rời khỏi phòng.
Tuyên Hoài Phong nói: "Đừng đứng nữa, ngồi xuống ăn cơm đi."
Bạch Tuyết Lam lại không chịu dịch bước, hắn đứng trước tấm gương to, cố ý ho khan một tiếng, "Cúc áo sơ mi cài chặt quá, em nới lỏng hộ anh đi."
Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, quan sát Bạch Tuyết Lam đang đứng trước mắt, phong độ hiên ngang, vẻ mặt đứng đắn, nhưng trong mắt hắn lại đong đầy vẻ khôi hài pha lẫn ngọt ngào.
Tuyên Hoài Phong nói: "Em biết ngay, anh đúng là đồ được voi đòi tiên bẩm sinh. Nếu mà cứ nghe theo lời anh, chẳng biết sau đấy anh lại đưa ra yêu cầu quá đáng gì nữa."
Bạch Tuyết Lam chỉ đứng bất động, không nói gì thêm, vậy mà gương mặt Tuyên Hoài Phong lại đỏ bừng.
Vừa nãy giúp Bạch Tuyết Lam cởi cà vạt, có đầy tớ trai đến, y vô thức lui ra sau hai bước, đứng cách Bạch Tuyết Lam một chút, bây giờ, y lại từ từ đến gần.
Đưa tay qua, giúp Bạch Tuyết Lam cởi hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi.
Qua lớp áo sơ mi, Bạch Tuyết Lam cảm nhận được ngón tay y cử động nhẹ nhàng, cọ lên lớp da cạnh cổ áo, tựa như bàn tay mỹ nhân đang gảy từng phím đàn, tinh xảo mà xinh đẹp, không nặng cũng chẳng nhẹ.
Sự an tĩnh văn nhã này khiến lòng người ngứa ngáy đến khó chịu, đồng thời lại liên tục cảm thấy thỏa mãn.
Bạch Tuyết Lam hoàn toàn đắm chìm trong trạng thái hưởng thụ, thiếu chút nữa đã rên rỉ vì thoải mái.
Chăm chú nhìn người trước mặt, ánh mắt sâu hun hút bỗng sáng như lưỡi câu, thầm muốn kéo y vào lòng, rồi lại chẳng biết tại sao vẫn lặng lẽ áp chế sự xúc động của mình.
Hắn thích trạng thái vi diệu này, nửa ngọt ngào nửa ngứa ngáy hòa lẫn vào nhau.
Tuyên Hoài Phong nới lỏng cúc áo cho hắn, nhìn lướt qua cổ áo sơ mi đã được tách ra hai bên, từ cần cổ kéo xuống xương quai xanh, làn da mạch nha sẫm màu, từng đường nét từng cơ bắp đẹp mắt khiến người ta phải khắc sâu vào tâm trí.
Tuyên Hoài Phong mắt nhìn lòng nghĩ, Nói đến vẻ đẹp thể hình của đàn ông, kỳ thực thể hình của Bạch Tuyết Lam còn đẹp hơn mình gấp bội.
Vừa nghĩ vậy, y lại càng thêm xấu hổ.
Vành tai nóng lên đôi chút.
Y lui ra sau một bước, nói với Bạch Tuyết Lam: "Bây giờ cúc áo sơ mi đã được nới lỏng, cơm nước cũng đã được bày xong, tổng trưởng, dù sao ngài cũng phải tới ăn chút gì đó đi."
Bạch Tuyết Lam đáp: "Ăn một mình không thú vị, một mình anh ăn không vô."
Tuyên Hoài Phong nói: "Đương nhiên em sẽ ăn cùng anh."
Hai người cùng ngồi xuống bên cạnh bàn.
Tuyên Hoài Phong cầm chiếc bát vẽ hoa màu lam trước mặt Bạch Tuyết Lam tới, mở nắp hũ cơm bằng sắt tráng men, xới một bát cơm tẻ, đưa cho Bạch Tuyết Lam.
Bạch Tuyết Lam chăm chú nhìn y một cái, nhận lấy, cầm đũa, ăn rất sung sướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!