Tâm trí y rối loạn như bị nèn đầy bông, bất quá y vẫn có thể mơ hồ suy nghĩ, biết rằng biểu hiện của mình nhất định rất xấu, không muốn để người khác bắt gặp, y bèn đi tới, buông tất cả rèm cửa sổ xuống, càng khiến căng phòng trở nên kín mít.
Bỗng nhiên, căn phòng trở nên ảm đạm.
Chìm trong khung cảnh ảm đạm này, y ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ một hồi, sau đó lại chậm rãi trở về giường nằm một lúc, hỗn loạn, y tiếp tục đi về phía ghế nằm, ngồi đó.
Trong lòng luôn suy nghĩ, mình phải làm thế nào đây?
Mình không muốn Bạch Tuyết Lam xảy ra chuyện gì, cũng chẳng muốn Bạch Tuyết Lam hẹn hò với Hàn tiểu thư. Thế nhưng, mình lại không có thực lực về quân sự, muốn giúp Bạch gia vượt qua cửa ải này thật quá khó khăn.
Chắc đến ông trời cũng phải cười khẩy vì những suy nghĩ kỳ lạ và hi vọng hão huyền của mình.
Nhưng y không muốn từ bỏ, vội vàng chạy qua mở khóa, lại lấy lá thư ra, lật qua lật lại mà nhìn, muốn tìm ra trong đó điểm nào đó mà mình có thể cố gắng để giải quyết.
Chỉ là, năng lực toán học của y hoàn toàn vô dụng trên chiến trường, dưới tay y cũng chẳng có ai đắc lực để hiến cho Bạch gia sử dụng, thậm chí, ngay cả kỹ năng bắn súng của y cũng là do Bạch Tuyết Lam chỉ dạy, là thứ xuất phát từ Bạch gia.
Nếu ba ba còn sống, vậy ít nhất y cũng có thể mượn quân lực của Quảng Đông.
Nhưng bây giờ không được.
Tuyên Hoài Phong đột nhiên rất hận bản thân không biết tranh giành.
Trước đây, tại sao y không nghĩ đến việc kế thừa vị trí của ba ba? Nếu như vậy, y sẽ giúp được chút gì đó.
Hoặc là ngày thường bỏ công ra một chút, kết giao làm bạn với mấy người cầm quân, như vậy cũng không tồi.
Tốt xấu gì thì đến lúc này cũng có thể tìm đến mấy người bạn, tìm một chút hỗ trợ.
Y càng nghĩ càng thấy mình vô dụng, nghĩ bản thân xưa nay đều cao ngạo, nên đến lúc thực tế cần đến, bản thân lại trở nên vô dụng, cảm thấy rất có lỗi với Bạch Tuyết Lam.
Y tự oán trách bản thân một lát, bỗng nhiên lại nghĩ, oán giận như vậy có ích gì?
Chuyện đã tới trước mắt, cứ ảo não vì chuyện vô bổ này, chẳng phải như vậy càng thêm hèn nhát?
Y lúc đứng lúc ngồi, bước tới bước lui trong phòng, cứ như vậy, y tự dùng suy nghĩ mà giày vò chính mình.
Cuối cùng lại khiến bản thân càng thêm mệt mỏi, chẳng còn sức lực, than thở, ngồi lên chiếc ghế nằm trước cửa sổ.
Gió bên ngoài thổi tới, vén rèm cửa lên, tấm rèm quét nhẹ qua mặt khiến y nhìn sang, lúc này mới chợt phát hiện, chẳng biết từ lúc nào mà ánh mặt trời vốn rực rỡ đã biến thành màu hoàng kim.
Tuyên Hoài Phong dùng ngón tay kéo rèm cửa ra một chút.
Mặt trời đang tỏ vẻ muốn lặn xuống, chiếc áo màu trắng sáng lóa đang dần đổi sang màu đỏ đồng, xuyên qua một đám mây lững lờ trôi ở phía nam, khiến đám mây ấy như được bao bởi lớp viền vàng xinh đẹp.
Đang chìm đắm trong tâm trạng mờ mịt, y bất giác bị vây chặt lại trong ánh tịch dương quyến rũ.
Bình tĩnh lại, y đặt tay lên bệ cửa sổ, cằm đặt trên tay, lặng lẽ ngắm nhìn.
Từng đám từng đám mây lướt qua mặt trời, tựa như gương mặt trắng nõn của thiếu nữ được điểm xuyết bởi sắc đỏ đáng yêu.
Chờ mặt trời dần dần hạ xuống, khoảng trời đỏ ửng biến thành màu hồng.
Tuyên Hoài Phong tỉnh tỉnh mê mê mà tán thán, đây quả là một địa điểm tốt, ngay cả mặt trời lặn cũng đẹp như thế, nhưng bản thân y trước giờ lại không chú ý thưởng thức, luôn luôn bỏ lỡ.
Y rũ hàng mi dày xuống rồi lại mở mắt nhìn, lúc này mới phát hiện đôi mắt vừa đau vừa cay cay, đây là do ngắm mặt trời lặn quá lâu mà thành.
Dẫu vậy cũng chẳng sao.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy, chốn u tối trong trái tim mình sau khi được bàn tay thiên nhiên vuốt ve mơn trớn đã thoải mái hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!