Về đến công quán, Tuyên Hoài Phong liền bị Tống Nhâm đốc thúc đi ngủ.
Thay quần áo ngủ, nằm trên giường, Tuyên Hoài Phong cho rằng mình nhất định không ngủ được, chỉ là e ngại Tống Nhâm nên đành nhắm mắt lại cho có lệ. KHông ngờ vừa nhắm mắt, đầu vừa chạm lên chiếc gối mềm mại, cảm giác mệt mỏi rã rời lặng lẽ ùa tới.
Âm thanh chung quanh rất nhẹ, dần dần, y chẳng còn nghe được thứ gì.
Lần thứ hai mở mắt ra, Tuyên Hoài Phong đã trải qua một giấc ngủ không mộng mị, chỉ là, y không biết bản thân đã ngủ được bao lâu.
Tiểu Phi Yến nghe thấy y trở mình trên giường, đẩy cửa vào hỏi: "Tuyên phó quan, ngài tỉnh?"
Tuyên Hoài Phong lim dim mắt, một lúc sau mới hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Tiểu Phi Yến đáp: "Hơn ba giờ chiều một chút."
Tuyên Hoài Phong cảm thấy hơi kỳ lạ, "Vậy sao lại tối như thế này?"
Tiểu Phi Yến cười nói: "Ngài ngủ nên vẫn còn mơ màng đó thôi, trời vẫn chưa tối mà. Là em thấy ngài ngủ nên buông hết rèm cửa xuống. Nếu ngài tỉnh rồi thì em treo lên nhé?"
Vừa nói vừa đi tới chỗ rèm cửa, kéo những tấm rèm đã buông rủ lên, dùng chiếc dây nhiều tua rua xinh đẹp buộc gọn vào.
Thiếu đi sự chen chắn của rèm cửa, ánh mắt trời lập tức hăng hái chiếu qua ô cửa sổ vào phòng, khiến đồ đạc được sơn trong phòng ánh lên màu trắng sáng.
Bị ánh mắt trời đột nhiên chiếu vào tới, Tuyên Hoài Phong chói mắt, nhấc tay nhẹ nhàng che nửa bên mặt, chỉ chốc lát sau đã thích ứng với ánh sáng rực rỡ, y buông tay, ngồi dậy trên giường.
Thần trí đã hoàn toàn tỉnh táo.
Tiểu Phi Yến hỏi: "Tuyên phó quan, ngài vẫn chưa ăn cơm trưa đó. Để em gọi nhà bếp chuẩn bị đồ ăn đem tới cho ngài nhé?"
Cô bé vừa đề nghị, Tuyên Hoài Phong liền cảm thấy bụng dạ trống rỗng, gật đầu nói: "Được. Nhưng đừng chuẩn bị cầu kỳ quá, chỉ cần một bát cơm trắng và một đĩa đồ ăn thích hợp là được."
Tiểu Phi Yến vâng lời, đi tới nhà bếp truyền lời.
Tuyên Hoài Phong thấy cô bé đi rồi nhưng chưa vội xuống giường, thân thể ngửa ra sau, y nhẹ nhàng tựa lên đầu giường, hít thở khe khẽ, sau khi ngủ một giấc, y cảm thấy thân thể và suy nghĩ đều khoan khoái thoải mái hơn trước khi nằm xuống rất nhiều, giống như có một thứ sức mạnh ngủ yên đang từ từ tỉnh lại.
Bất tri bất giác, y lại nhớ đến chuyện xảy ra ở phủ tổng lý lần nữa.
Tuy nhiên, y ngồi trên giường, căn phòng trước mắt ngập tràn ánh nắng, được ánh sáng chói lòa ấy bao phủ, nên cho dù nghĩ tới chuyện này, y cũng không cảm thấy đau đớn và bối rối như lúc nó vừa mới phát sinh.
Y thầm nghĩ, đáng lẽ bản thân vốn nên nghĩ tới vấn đề này.
Trái lại, cảm thấy bản thân mình đúng là ngây thơ đến buồn cười.
Y vẫn sợ chị mình biết quan hệ của hai người, sợ chị mình cực lực phản đối, nhưng hôm nay, gia đình Bạch Tuyết Lam lại là người đầu tiên thể hiện thái độ.
Là chính mình đã không suy nghĩ chu đáo, luôn cho rằng nhất định phía Bạch Tuyết Lam sẽ chẳng có vấn đề gì.
Về phương diện này, đương nhiên một phần lý do cũng vì Bạch Tuyết Lam luôn cho người ta ấn tượng rằng hắn là kẻ vô cùng ngang ngược, coi trời bằng vung, khiến cho người ta tưởng rằng hắn sẽ không bị bất luận thứ gì gò bó.
Nhưng kỳ thực, Bạch Tuyết Lam cũng là người, hơn nữa còn là người thuộc một gia tộc lớn, người như thế, đương nhiên sẽ có một vài nguyên tắc và quy củ phải tuân theo.
Đối với những áp lực của các gia tộc lớn, Tuyên Hoài Phong cũng hiểu được đôi phần, vừa nghĩ vậy, trái lại y còn lo lắng cho Bạch Tuyết Lam, trong tim như bị một tảng đá vô hình khổng lồ đè ép, nặng trình trịch, nặng đến nỗi khiến người ta đến thở cũng cảm thấy gian nan.
Nằm trên chiếc nệm mềm mại, y bất an trở mình.
Tiện tay nắm lấy một chiếc gối lớn, ôm vào lòng.
Cảm thấy đầu gối quá mềm, dùng hai tay ôm nó, chỉ hơi chặt tay một chút là nó liền lún xuống, giống như đang ôm một bọc khí, nhưng lại không thể không tăng lên lực.
Cảm giác hậm hực khi có sức nhưng chẳng có chỗ dùng là điều mà lúc này Tuyên Hoài Phong không muốn thể nghiệm nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!