Tuyên Hoài Phong rời khỏi phòng tổng lý.
Ngoài cửa không có ai, đám binh sĩ vừa vọt vào như hung thần ác sát và cả Hà bí thư đều biến mất, cho nên Tuyên Hoài Phong đi ra cũng không ai ngăn cản.
Nghênh tiếp y chỉ có hành lang hoa lệ cùng đống đồ trang trí.
Mà sự hoa lệ này, trong mắt Tuyên Hoài Phong chỉ còn là những hình ảnh mông lung trắng xám.
Y chậm rãi bước qua những hình ảnh trắng xám ấy.
Trận sỉ nhục như cuồng phong bão táp kia tựa hồ đã cắt gân lọc tủy của y, dường như máu trong tứ chi vẫn lưu chuyển, nhưng nhiệt độ cơ thể vừa như đọng lại, vừa như đã bị hút sạch.
Kể ra cũng lạ.
Khoảnh khoắc y bị đè xuống, y chỉ cảm thấy máu dưới da như muốn căng phồng cơ thể, phá hủy, phun khắp nơi, khiến từng tế bào đều nóng rát đau nhức. Nhưng, rời cánh cửa thư phòng càng xa, sự nhục nhã, thống khổ và đau đớn dần trở nên tê dại.
Y tỉnh tỉnh mê mê đi qua hành lang vừa dẫn mình tới đây, từng bước từng bước đạp lên bậc cầu thang hình thành từ những phiến đá nghệ thuật kiểu Pháp.
Mỗi lần nâng đôi chân vừa bị ép quỳ xuống, đầu gối và bắp chân lại truyền tới cảm giác đau đớn. Nếu không có cảm giác đau đớn này, chỉ sợ y khó có thể tìm thấy đôi chân mình, bởi vì y thực sự cảm thấy, cơ thể mình hoàn toàn trống rỗng.
Một bóng đen tựa như biển gầm gió lốc cuồn cuộn xuất hiện trước mắt y, nhưng trong tai lại chẳng nghe được bất kỳ âm thanh nào.
Một đầy tớ trai trong phủ tổng lý đi sát bên người y, có lẽ nhận ra y, hắn dừng lại nói gì đó, có lẽ là chào y một tiếng, nhưng Tuyên Hoài Phong thấy sắc mặt cung kính của hắn, thấy hai phiến môi khép mở của hắn, chỉ là, y chẳng nghe được một chữ nào.
Tuyên Hoài Phong thơ thẩn gật đầu, đầy tớ trai liền cười cười, hạ thấp người rời đi.
Tuyên Hoài Phong tiếp tục đi về phía cửa, chậm rãi.
Y cũng không hiểu tại sao mình phải cố tỏ ra bình tĩnh thế này, giống như trời cao đã đặt giới luật gì đó lên cơ thể y, ép y phải làm bộ trấn định.
Rõ ràng trên người chẳng còn sức lực, rõ ràng tứ chi bủn rủn, y như bị một gậy nện vỡ đầu, máu tươi giăng đầy ngõ hẻm, luôn muốn trút bỏ sức lực, muốn ngã xuống, thế nhưng, y vẫn mơ màng, đồng thời quật cường suy nghĩ, đã bị làm nhục trong thư phòng, thì hiện tại, lưng y phải thật thẳng.
Y đã tới phủ tổng lý vài lần, cho tới lúc này, y chưa từng cảm thấy nó lại rộng lớn đến thế, quá rộng lớn, tựa hồ chỉ căn phòng khách này thôi cũng đã rộng mấy trăm mẫu đất, từ cầu thang tới cổng chính, cảm giác như đi cả đời cũng chẳng đến đích.
Chung quanh, dường như có thể nghe được cả tiếng trâm rơi.
Nhưng Tuyên Hoài Phong lờ mờ cảm thấy, sự tĩnh lặng nghe được cả tiếng trâm rơi này đang đâm vào cốt tủy mình.
Trong sự tĩnh lặng ấy, dường như có ánh mắt đang theo dõi y. Từ sau cửa sổ, sau cột trụ, sau cửa, hoặc là trên lầu, từ chỗ hành lang thập tự xa xa cho đến đây, có rất nhiều ánh mắt thăm dò, những nụ cười vụng trộm, những lời bàn tán đang bị che giấu.
Những ánh mắt đó, có lẽ là thật, có lẽ chỉ là những điều y huyễn tưởng, nhưng y chẳng quan tâm.
Y nhìn chằm chằm phía trước, thẳng lưng, đường đường chính chính đi tới.
Không biết đi bao lâu, cuối cùng cũng đi hết đoạn đường này, đỉnh cánh cửa uy nghiêm cao chót vót của phủ tổng lý hiện ra trong tầm nhìn của Tuyên Hoài Phong. Hình ảnh vệ binh luôn đứng sừng sững bất động trước cửa tựa như một pho tượng Diêm La chẳng bao giờ nói cười tùy tiện.
Tống Nhâm chờ ở ngoài cửa đã sớm vô cùng nôn nóng, hắn liên tục nghển cổ nhìn vào trong, hai hàng lông mày dày rậm khóa chặt.
Vừa thấy bóng Tuyên Hoài Phong, hai hàng lông mày rậm mới tạm thời giãn ra. Tống Nhâm bước lên vài bước, gần như chạm phải hàng rào phủ tổng lý, vệ binh sát vách nhìn thấy, lập tức cảnh cáo: "Làm gì đây! Làm gì đây! Có phải không biết đây là đâu đâu, các anh em phải tuân thủ quy củ một chút chứ!"
Tống Nhâm quay đầu nói: "Người anh em, tôi là người hầu phụng mệnh Bạch tổng trưởng, Bạch tổng trưởng và Bạch tổng lý nhà các người là anh em đấy nhé."
Một tên vệ binh nói: "Đấy là còn nể các người là người của Bạch tổng trưởng đấy, chứ nếu là người khác, chúng tôi sẽ để cho các người đứng ở đây lâu như thế? Các người mau đi ra, mau tránh ra một chút, chỗ này không giống những nơi khác, để cấp trên nhìn thấy người không phận sự làm loạn thế này, chúng tôi biết giải thích thế nào?"
Bọn họ còn đang nói, Tuyên hoài Phong đã ra khỏi cổng chính.
Tống Nhâm không tranh cãi với vệ binh nữa, chạy tới đón, "Tuyên phó quan, sao ngài đi lâu vậy? Chỉ sợ không kịp thời gian hẹn bác sĩ."
Tuyên Hoài Phong vừa thoát ra khỏi khung cảnh trắng xám ấy. Mặt trời trên đầu nóng cháy, ánh nắng hừng hực, dường như muốn khiến tất cả những thứ giơ bẩn trên thế gian đều phải bị lột trần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!