Ô tô đến phủ tổng lý thì dừng lại, hộ binh đứng trên cửa xe xuống dưới, cung kính mở cửa giúp Tuyên Hoài Phong.
Tuyên Hoài Phong xuống xe, cầm văn kiện đi về phía cổng chính, thấy Tống Nhâm vẫn dẫn hộ binh theo phía sau, y có chút xấu hổ, gọi Tống Nhâm tới, lặng lẽ chỉ về phía hàng hộ binh trang nghiêm phía trước cửa phủ đệ, nói: "Đây là phủ tổng lý, khác với chỗ khác, tuyệt đối an toàn. Mọi người chờ trên xe đi."
Tống Nhâm nghiêm mặt nói: "Tuyên phó quan, chúng ta đã thảo luận việc này từ trước rồi, sao bây giờ lại làm trái lời cơ chứ? Thế này thì tôi cũng khó làm việc lắm."
Tuyên Hoài Phong kiên nhẫn nói: "Tôi không có ý đó. Được cậu bảo vệ, đương nhiên tôi vô cùng vừa ý, nhưng vì suy nghĩ cho tổng trưởng, chúng ta không thể không cẩn thận, đề phòng ảnh hưởng. Bình thường tôi đưa các cậu theo cũng chả sao, nhưng đây là phủ tổng lý, một gã phó quan lại mang theo hộ binh nghênh ngang lui tới thế này thì tôi chưa từng nghe nói bao giờ."
Tống Nhâm đáp: "Tổng trưởng dặn, mặc kệ là chỗ nào cũng phải đi theo. Nếu ngài nói không tiện vào phủ tổng lý, cũng chẳng sao, tôi gọi một người đưa vào giúp ngài."
Tuyên Hoài Phong khẽ cười, "Cậu nói hồ đồ quá. Đây là công văn chính phủ, đồ giao cho tổng lý có thể tùy tiện đưa cho người khác sao? Đây là việc của tôi, đương nhiên tôi phải tự làm. Như vậy đi, cậu theo tôi đến cổng chính chứ đừng vào. Trong phủ tổng lý không cho phép người khác mang súng vào. Nếu cậu muốn làm khó tôi, vậy thì cậu gọi điện đến nha môn tìm Bạch Tuyết Lam là được rồi."
Tống Nhâm nhìn cổng chính thủ vệ sâm nghiêm, phỏng chừng những người không phận sự miễn vào, hắn là người được các vị lão gia bên Sơn Đông điều tới, đương nhiên hiểu rất rõ quan hệ giữa tổng lý và tổng trưởng, suy nghĩ một hồi, gật đầu nói: "Được rồi. Chúng tôi chờ ngoài cửa."
Quyết định xong mới tiếp tục đi tới.
Tuyên Hoài Phong khai thân phận với bảo vệ cổng, người gác cổng tới mời y tiến vào.
Tống Nhâm bị ngăn ở ngoài để chờ.
Vệ binh bên phủ tổng lý có quân phục riêng, hộ binh của tổng trưởng hải quan cũng mặc quân phục hình thức khác biệt, đám người Tống Nhâm vừa đứng ở cửa, trên người lại mang súng, quả thực vô cùng bắt mắt.
Tuyên Hoài Phong vào trong phủ tổng lý, người gác cổng đưa y tới một gian phòng làm việc nhỏ, nói với y: "Hôm nay Hà bí thư không ra ngoài, chắc là tổng lý gọi hắn tới thư phòng. Mời ngài ngồi ở đây chờ một chút."
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi có hẹn với người khác, thời gian hơi gấp gáp. Thứ này chẳng qua chỉ là công văn bên hải quan, cần giao cho bên này để nhập vào hồ sơ, tôi thấy đưa cho bí thư khác cũng được. Trong các bí thư của tổng lý, có ai đang rảnh không?"
Người ta thường nói, gác cổng nhà tể tướng cũng chẳng khác quan thất phẩm, làm gác cổng nhà tổng lý, hắn đã thấy nhiều vị quan viên qua qua lại lại cũng phải cung kính mình, khí thế lúc nào cũng lớn.
Nếu là người khác nói vậy, người gác cổng sẽ không quan tâm.
Nhưng nếu là phó quan của Bạch Tuyết Lam, vậy thì không thể làm lơ.
Mỗi lần Bạch tổng trưởng tới đều ra tay hào phóng với đám người dưới, quan hệ với tổng lý lại bất đồng với những kẻ khác, cho nên thái độ của tên gác cổng này với người của Bạch Tuyết Lam cũng tốt hơn, cười nói: "Vậy mong ngài chờ một chút, để tôi đi mời người khác, chắc Trương bí thư giờ cũng đang rảnh."
Nói xong lập tức rời đi.
Chỉ chốc lát, một người đàn ông đầu tóc bóng loáng, mặc bộ đồ âu bốn sáu đẩy cửa tiến vào, thấy Tuyên Hoài Phong, hắn cười nói: "Tuyên phó quan, sao ngài lại vất vả tự đưa văn kiện đến đây thế này? Hà bí thư giờ không rảnh, để tôi nhận thay hắn vậy."
(Đồ âu bốn sáu: Đại khái là gồm áo sơ mi, một áo ghile, một áo khoác ngoài và quần âu)
Đi tới trước mặt Tuyên Hoài Phong, rất tự nhiên mà vươn tay với y theo kiểu phương tây.
Tuyên Hoài Phong đã cùng Bạch Tuyết Lam tham gia hai ba buổi tiệc chính phủ tổ chức, y cũng đã gặp vị Trương bí thư này, nắm tay, đưa văn kiện cho hắn, "Mời ngài ký nhận hộ, tôi không có thời gian."
Trương bí thư nói: "Được, được."
Lấy kính mắt gác trên sống mũi, quét mắt nhìn trang điều khoản thứ nhất, ừ một tiếng, sau đó lấy ra một tờ biểu công văn ký nhận đã thu văn kiện, giao cho Tuyên Hoài Phong, nói: "Ngài đi vội lắm à? Để tôi đưa ngài ra ngoài."
Hai người ra khỏi phòng làm việc nhỏ, đi tới hành lang thập tự, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh thanh thúy: "Ôi chao! Đây không phải là vị phó quan kéo violin đó à?"
Trương bí thư liền dừng bước.
Hắn dừng lại, Tuyên Hoài Phong cũng không thể không dừng.
Quay đầu nhìn theo Trương bí thư, bên trái là một hàng cửa sổ thủy tinh trong suốt, điểm lên đó là những tấm mành buông rủ, vô cùng hoa lệ.
Một trong những cánh cửa thủy tinh mở ra phân nửa, tấm mành tím nhạt bị người ta nhấc lên một góc, gương mặt trang điểm xinh đẹp hiện ra trước mắt.
Hóa ra là cô vợ bé trẻ tuổi của tổng lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!