Chờ Bạch Tuyết Lam đi rồi, Tuyên Hoài Phong cũng vội vàng thay quần áo, dự định ra ngoài.
Hôm nay y có công vụ phải làm ở viện cai nghiện, thay một bộ quân phục của hải quan nha môn như thường lệ, chỉnh chu dáng vẻ, nhìn qua gương cũng thấy được vẻ tuấn tú, phong độ, phóng khoáng, trông rất hợp nhãn.
Dáng vẻ này của y nếu đứng bên Bạch Tuyết Lam, chắc chắn không khiến hắn mất mặt.
Y xốc lại tinh thần, cảm thấy suy nghĩ của mình đúng là rất cổ quái, lại không thể nói với người khác, đành phải nhìn hình ảnh mình trong gương mà cười cười, nghĩ tới lời Tống Nhâm dặn đi dặn lại, y lấy hai khẩu Brown Bạch Tuyết Lam tặng mình ra, chuẩn bị băng đạn cẩn thận, cắm ngang hông.
Lại tăng thêm vài phần anh khí tuấn lãng.
Tống Nhâm hiện tại đã là thân vệ bên cạnh y, biết hôm nay y phải ra ngoài nên đã chuẩn bị xong xuôi từ sáng sớm, thấy y ra khỏi phòng liền dẫn mấy hộ binh được tuyển chọn kỹ càng đi theo phía sau y.
Đến cửa chính, đang muốn lên xe, Tôn phó quan tay cầm một xấp văn kiện đuổi theo ra từ phía cửa chính, đứng trên bậc thang gọi: "Tuyên phó quan, chờ một chút."
Tuyên Hoài Phong thấy hắn, lại đi từ bên cạnh ô tô trở về phía cổng chính, hỏi: "Có chuyện gì không?"
Tôn phó quan nói: "Bên trên đang thúc giục phần văn kiện này, tổng trưởng đã ký tên rồi nhưng hắn chưa đóng dấu, chẳng phải cậu có con dấu phụ của tổng trưởng đó à, cậu đóng hộ tôi một cái đi, thế thì tôi mới giao đi được."
Tuyên Hoài Phong nhận lấy, xem xét, là một phần văn kiện có liên quan đến "Điều lệ cai nghiện mới" mà hôm trước bọn họ đã bàn bạc cùng nhau, bên trong đã thêm một phần nhỏ cho một điều khoản, cho nên phải trình báo lên cấp trên, chữ ký rồng bay phượng múa của Bạch Tuyết Lam ở ngay phía dưới, chỉ thiếu một con dấu.
Thời thế bây giờ ngày càng loạn, tỉnh nào cũng có những cuộc chiến vụn vặt, vậy nên làm việc trong các bộ phận của chính phủ ở thủ đô càng không được sai sót một li.
Tuyên Hoài Phong nói: "Đúng là con dấu phụ của tổng trưởng ở chỗ tôi, nhưng tôi không mang theo người, đã khóa lại cất đi rồi. Để tôi vào lấy rồi đóng dấu cho cậu."
Tôn phó quan nghe vậy, không tự chủ giơ cổ tay nhìn đồng hồ.
Tuyên Hoài Phong hỏi: "Tôn phó quan không có thời gian?"
Tôn phó quan đáp: "Đúng vậy, có một chuyện cực khẩn và bảy tám chuyện nhỏ, tất cả đều chen chúc diễn ra trong hôm nay, phần văn kiện này chỉ là chuyện nhỏ, có một chuyện lớn tôi không dám muộn. Thôi, bây giờ không quấy rầy cậu nữa, chờ tối tôi trở lại thì cậu đóng dấu cho tôi cũng được."
Tuyên Hoài Phong nói: "Hôm nay tôi có hẹn, có điều, thời gian từ bây giờ cho tới lúc hẹn cũng khá nhàn rỗi, đưa văn kiện cho tôi đi, tôi hoàn thành giúp cậu."
Tôn phó quan thấy y chủ động xin làm việc, có thể tiết kiệm được một chuyện nên đương nhiên rất cao hứng, đưa văn kiện cho y, cảm kích nói: "Vậy làm phiền cậu, tôi đã kiểm tra qua một lần rồi, vậy nên không có sai sót gì lớn đâu. Bất quá, cậu cẩn thận hơn tôi, cậu cũng kiểm tra qua một lần nữa nhé, nếu không có gì sai sót thì đóng dấu, đưa đến phủ tổng lý, giao cho Hà bí thư là được rồi, chờ khi nào phát lương, tôi sẽ mời cậu một bữa ở nhà hàng lớn."
Tuyên Hoài Phong nói: "Chuyện nhỏ thôi mà, cần gì khách khí như vậy."
Cầm văn kiện, trở về viện lần nữa, trên đường đi tiện thể kiểm tra lại một lần, xác định không có điểm nào đáng ngại, y mở khóa lấy con dấu phụ Bạch Tuyết Lam giao cho mình ra, đóng một dấu đỏ tươi lên phần văn kiện.
Bấy giờ, y mới mang theo phần văn kiện đã được đóng dấu ra cổng chính, lên xe hơi, nói với Tống Nhâm: "Có một công vụ, trước tiên phải đến phủ tổng lý một chuyến, xong nhanh thôi, dù sao hướng đi cũng gần chỗ hẹn gặp bác sĩ Brown."
Tống Nhâm đáp một tiếng, "Vâng"
Đập đập lên tấm ngăn cách giữa chỗ ngồi với tài xế, nói: "Tới phủ tổng lý trước."
Ô tô chậm rãi lái xa khỏi vỉa hè.
Trong Bạch công quán, Tiểu Phi Yến cầm theo một chiếc giỏ mây đi ra hậu viện.
Đến ngoài viện, nhìn cánh cửa gỗ đen khép hờ, cô bé không dám tùy tiện đi vào, đứng lại cạnh cửa, ló đầu len lén nhìn vào dò xét bên trong.
Không ngờ người trong viện rất cảnh giác, cô bé vừa thăm dò, chợt nghe bên trong vang lên tiếng "tạp tạp", hình như có người kéo chốt súng, một âm thanh quát lên: "Con mẹ nó, đứa nào thò đầu vào đấy? Đi ra!"
Tiểu Phi Yến sợ đến lảo đảo, thiết chút nữa làm rơi chiếc giỏ mây nặng trịch trên tay xuống đất, vội vàng vừa đặt rổ xuống vừa nói: "Đừng nổ súng! Đại ca, tôi tới đưa cơm."
Cửa gỗ "kẽo kẹt" một tiếng, bị đẩy ra.
Một hộ binh đang ghìm súng đi tới, quan sát cô bé từ trên xuống dưới mấy lần, thấy cô bé mặc quần áo người làm trong công quán, bộ dạng khiếp sợ, sợ đến nỗi mặt không giọt máu, lúc này mới buông họng súng chĩa về phía cô bé xuống, nhìu mày hỏi: "Hôm nay sao lại là cô đưa cơm? Người hôm qua đâu?"
Tiểu Phi Yến nói: "Tôi không biết, là tổng trưởng cho phép tôi tới hậu viện đưa cơm cho phạm nhân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!