Tuyên Hoài Phong đặt thư lên bàn, tự lấy bột đánh răng đánh răng.
Bên cạnh, Tiểu Phi Yến đổ nước bẩn trong chậu đồng đi, lại dùng một chậu sắt trắng mà múc một chậu nước sạch sẽ đến, lấy một chiếc khăn, vò sạch trong chậu, sau đó dùng nó để lau đồ dùng trong phòng.
Tuyên Hoài Phong nâng mắt, vừa vặn thấy Tiểu Phi Yến vì lau mặt bàn mà cầm lá thư y đặt trên bàn lên.
Tuyên Hoài Phong nhắc nhở: "Đây là thư tổng lý gửi cho Bạch Tuyết Lam, em đừng dùng tay ướt để cầm, cẩn thận dấu tay làm nhòe chữ trên thư."
Tiểu Phi Yến "A" một tiếng, đang muốn đặt thư xuống lại bất cẩn cầm không chắc, thoáng cái buông lỏng tay.
Thư rơi xuống đất.
Tiểu Phi Yến vội vã xoay người bắt lấy, xui xẻo thế nào, bỗng nhiên phong thư nhẹ bẫng bị ngọn gió do tay áo cô bé tạo ra thôi qua, lượn trên không trung, rơi hẳn vào chậu nước.
Tuyên Hoài Phong nhảy nhanh một bước tới trước, vội vàng khom lưng, lấy phong thư từ chậu nước bằng sắt trắng ra.
Phong thư dính nước, bên ngoài ướt hết, Tuyên Hoài Phong thấy chữ viết trên phong thư bị nhòe, sợ thấm ướt vào bên trong, nếu khiến nội dung bên trong rối tinh rối mù, Bạch Tuyết Lam biết báo cáo lại thế nào đây? Chẳng kịp suy nghĩ nhiều, y vội vàng mở phong thư, kéo giấy viết thư bên trong ra, nhưng bởi vì kéo vội nên lại phạm phải xơ xuất lúc nãy của Tiểu Phi Yến, lấy không cẩn thận, giấy viết thư rơi xuống đất.
May mà lần này giấy viết thư không rơi vào chiếc chậu sắt trắng kia.
Tuyên Hoài Phong tức giận hừ một tiếng, cúi đầu nhặt, lại chợt phát hiện bên trong giấy viết thư hơi lộ ra góc của một tấm ảnh chụp.
Lòng hiếu kỳ dâng lên, y giữ lấy một góc, rút ra khỏi giấy viết thư mà nhìn, hóa ra là ảnh chân dung của một cô gái.
Cũng chẳng biết là ai.
Đây là ai mà lại khiến nhân vật lớn như Bạch tổng lý viết thư cất nhắc, đã vậy còn kèm theo ảnh chụp?
Tuyên Hoài Phong trầm tư.
Tâm trạng tốt đẹp từ lúc dậy đến giờ, bỗng nhiên bị đám mây đen ở đâu nhảy ra bao phủ, khiến y không khỏi cảm nhận được vài phần áp lực.
Tiểu Phi Yến đứng bên cạnh ló đầu qua, thoáng nhìn bức ảnh chụp cô gái trên tay y. Cô bé ở trong ngôi nhà này nên hiểu rất rõ quan hệ thân mật giữa Bạch Tuyết Lam và Tuyên Hoài Phong, đương nhiên sẽ hiểu tại sao Tuyên Hoài Phong lại buồn. Tiểu Phi Yến lúc nào cũng cảm thấy bất bình thay Tuyên Hoài Phong, đến lúc này, cô bé lại càng thêm giận gã hải quan tổng trưởng kia.
Xem ra Tuyên phó quan lớn vẫn nên ở bên Triển đại ca.
Tiểu Phi Yến cố ý khen: "Ảnh chụp đẹp quá, Tuyên phó quan, cô ấy là ai vậy?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi không biết, có lẽ là vị thân thích nào đó trong nhà tổng trưởng."
Tiểu Phi Yến nói: "Thân thích thì cần gì đưa ảnh chụp, em nghe nói mọi người bây giờ rất thời thượng, ai thân thiết thì đều tặng nhau ảnh chụp."
Tuyên Hoài Phong nói: "Tôi làm sao biết được lý do đưa ảnh chụp đến? Em thu dọn sạch sẽ rồi đi nghỉ ngơi đi."
Tiểu Phi Yến nói: "Sao ngài không xem trong thư viết gì, chắc trong thư không thể không nhắc đến lai lịch người đẹp này đâu."
Tuyên Hoài Phong đáp: "Đây là thư của tổng trưởng, chúng ta xem ảnh chụp đã là không nên rồi, sao còn xem lén thư hắn nữa?"
Tiểu Phi Yến phản đối, "Trước kia, thư của em đến, cha nuôi và sư phụ của em đều mở ra đọc đầu tiên mà, sau đó mới đọc cho em nghe. Phu nhân của gã đội trưởng kia cũng bóc thư của em nữa. Sau khi em đến nhà của gã đội trưởng kia, cha nuôi có viết cho em một phong thư, phu nhân vội mở thư của em ra, sau khi xem xong cũng chẳng nói cho em biết trong đó viết gì, lập tức xé ngay trước mặt em, còn đánh em một trận."
Tuyên Hoài Phong nói: "Tình huống bất đồng, cha nuôi và sư phụ em làm vậy là vì em không biết chữ nên mới đọc cho em nghe, còn phu nhân gã đội trưởng kia làm vậy là không đúng. Bây giờ hoàn cảnh của em đã khác trước kia, phải nhớ kỹ một số nguyên tắc cơ bản, thư của người khác, mình không được đọc trộm, cái này gọi là tôn trọng."
Tiểu Phi Yến cười nói: "Em không hiểu mấy cái từ thời thượng mà ngài nói."
Cô bé vừa nói vừa làm, sau khi đã dọn sạch mặt bàn, cô bé nhét khăn bẩn vào chiếc chậu sắt trắng, bưng chậu lên, dãn eo một cái liền đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, Bạch Tuyết Lam từ thư phòng trở về, vào phòng, thấy Tuyên Hoài Phong ngồi bên cạnh chiếc bàn tròn, trên người vẫn mặc áp ngủ, hắn thuận miệng nói: "Sao em còn chưa thay quần áo? Nhìn em mệt mỏi thế này, muốn em ngủ thêm hai tiếng thì em không chịu, ngồi ngẩn người như thế, chẳng bằng lên giường nằm, nghỉ một ngày thôi, quan trọng gì chứ?"
Hắn đã thay thành một chiếc quần tây và áo sơ mi trắng, chẳng qua chưa ra ngoài nên lười khoác âu phục lên người. Hắn xoay người mở ngăn kéo, tìm chiếc cà vạt hợp ý mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!