Khâu chuẩn bị ở viện cai nghiện cuối cùng cũng gần như hoàn thành.
Tuyên Hoài Phong nhận trách nhiệm do Bạch Tuyết Lam đưa ra, trở thành người phụ trách mọi việc ở viện cai nghiện, tất cả các quyết định đều phải do y phê duyệt đầu tiên. Thứ nhất: rất nhiều công việc vụn vặt. Thứ hai: y là người rất nghiêm túc, không thể qua loa, vì vậy, mọi việc vốn chỉ là rất bận rộn, thì nay trở thành cực kỳ bận rộn.
Mấy ngày này, bước chân Tuyên Hoài Phong cứ xiêu vẹo, trở lại công quán, ăn cơm tắm rửa xong cũng đã mệt đến nỗi chẳng mở nổi mắt.
Thế nhưng Bạch Tuyết Lam lại hoàn toàn bất đồng với người khác, trời sinh đã dư thừa tinh lực, hắn cũng bận rộn chuyện của hắn, mỗi ngày đều rời giường từ sáng sớm, cả ngày không thấy bóng dáng, chỉ có buổi tối trở về mới gặp được Tuyên Hoài Phong. Lúc lên giường, hắn vẫn cứ như long tinh hổ mãnh mà lôi kéo cầu hoan Tuyên Hoài Phong.
Gáy Tuyên Hoài Phong đã chạm lên chiếc gối đầu mềm mại, ngay cả sức mở mắt cũng kiếm chẳng ra, miệng liên tục nói: "Đừng, mệt lắm."
Bạch Tuyết Lam nói: "Em cứ cố ý bỏ đói anh như vậy thôi. Anh mà đói thành bệnh, để xem em giải quyết thế nào."
Ánh mắt dời xuống.
Nhìn đôi môi mỏng của Tuyên Hoài Phong hơi mấp máy, lồng ngực phập phồng, không hề phòng bị.
Thơm ngon thế này, hiện tại mà buông tha, thì đúng là có chút không phù hợp với nguyên tắc hành xử của Bạch Tuyết Lam.
Nhưng phải cướp lấy quyền lợi ngủ nghỉ của Tuyên Hoài Phong, lỗ mãng đánh thức y mà chiếm lấy, điều đó lại đi ngược lại trái tim của Bạch Tuyết Lam.
Nghĩ vậy, Bạch Tuyết Lam cúi người hôn lên đôi môi chẳng ai sánh được, như đang tôn kính quỳ lạy, từ khóe môi, dần dần xuống tới cằm, cổ, lại dùng tay tiến vào dưới lớp áo ngủ, khẽ vuốt ve vòng eo mềm mại.
Vì viện cai nghiện thiếu một số đồ dùng chữa bệnh, Tuyên Hoài Phong đã chịu đủ khổ sở từ tác phong làm việc của các vị quan lão gia ở chính phủ, ban ngày phải chạy qua chạy lại sáu bảy chỗ. Đấy là phía sau y còn có Bạch Tuyết Lam làm chỗ dựa, bằng không có chạy thêm vài ngày nữa cũng chưa chắc nhận được công văn.
(Quan lão gia: ý chỉ đám quan liêu)
Cho nên y thật lòng rất muốn ngủ, ngả người xuống liền cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ.
Nhưng thủ pháp vuốt ve của Bạch Tuyết Lam rất đáng ghét, tuy rằng dịu dàng, nhưng quả thực còn mang theo chút mùi vị trêu chọc, phảng phất muốn khơi dậy dục vọng yên ắng, giống như cây đàn gặp phải những ngón tay giỏi gảy dây đàn, đầu ngón tay khẽ gảy, dây đàn dù muốn yên tĩnh cũng chẳng thể như ý nguyện.
Tuyên Hoài Phong cảm thấy mình như bị một chú chó to lớn nũng nịu ôm lấy, cọ lên mặt mình, hôn lên cằm mình, cổ, vuốt ve khi mạnh khi nhẹ trên cơ thể.
Đợi đến khi trên eo bị xoa nhẹ vài cái. Tuyên Hoài Phong sợ nhột, không nhịn cười được, lầm bầm nói: "Anh cứ không đàng hoàng như vậy…" Vẫn nhắm mắt.
Bạch Tuyết Lam nói: "Anh mà đàng hoàng thì chỉ có thể chịu đói. Tục ngữ đã nói rồi, trẻ con biết khóc mới có sữa ăn."
Tuyên Hoài Phong nghe lời hắn nói, đúng là đang trách mình, tự nhiên lại dùng cách nói nhập nhằng như vậy khiến y hết cách, đành cầm lấy bàn tay đang làm chuyện xấu của hắn trên lưng mình, "Anh còn là trẻ con à? Có đứa trẻ nào có thói quen lằng nhằng thế này như anh không? Đừng làm loạn nữa, dù sao cùng tỉnh rồi, em thương lượng với anh một việc."
Mang theo hơi thở lười biếng, chậm rãi xoay nửa người lại, đôi tay nhẹ nhàng vòng qua vai Bạch Tuyết Lam, nửa ôm lấy cổ hắn, đôi chân được bao bọc bởi chiếc quần ngủ bên dưới lớp chăn tiếp xúc cùng Bạch Tuyết Lam.
Mặc dù không thể nói là ôm nhiệt tình, nhưng ít ra cũng là phần thưởng cực tốt.
Bạch Tuyết Lam lập tức đàng hoàng thêm ba phần.
Vô cùng vui vẻ hưởng thụ sự ôn tồn của bà xã.
Bạch Tuyết Lam hỏi: "Thương lượng chuyện gì?"
Tuyên Hoài Phong nhìn về phía hắn, nói: "Mặc dù khai trương viện cai nghiện không cần quá phô trương, nhưng dù sao đây cũng là sự kiện quan trọng, vẫn phải tiến hàng, anh nói nên chọn ngày nào?"
Y dù tỉnh nhưng vẫn buồn ngủ, ánh mắt vẫn mờ mịt.
Đôi mắt sáng như sao khẽ mở, gương mặt vương chút đỏ nhạt, cực kỳ quyến rũ.
Ánh mắt Bạch Tuyết Lam quét tới quét lui trên gương mặt y, sợ rằng bản thân sẽ nhìn sót một phần, miệng nói: "Em cảm thấy ngày nào thì hợp?"
Tuyên Hoài Phong nói: "Em đương nhiên hi vọng càng sớm càng tốt, nơi này sớm mở, có thể cứu càng nhiều người, chỉ là, mấy ngày nữa là hội đàm sáu nước, đây là việc trọng đại nhất của chính phủ…"
Bạch Tuyết Lam nói: "Đừng lo, hai việc này không liên quan, huống chi chẳng phải em đã nói là không cần quá phô trương hay sao. Về phần hội đàm sáu nước thì cứ để một mình bên chính phủ phô trương. Còn viện cai nghiện, chúng ta không ngại quá yên lặng, cũng không cần đăng báo, chỉ cần gọi đủ người có liên quan, treo một tấm vải đỏ, cầm kéo cắt một cái, mở cửa đón may mắn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!