Không phải Lâm Kỳ Tuấn cố ý không đến Bạch gia như đã hẹn.
Hắn là một chàng trai trẻ yêu cái đẹp, ban ngày giải quyết việc ở hiệu buôn dương hành Đại Hưng xong, hắn đột nhiên phát hiện trên bộ tây trang xuất hiện một nếp nhăn, nhìn không thuận mắt, hắn lập tức lên ô tô về nhà, định rằng buổi tối sẽ thay một bộ áo dài bằng lụa đến tìm Bạch Vân Phi.
Ở thủ đô này, nhà của Lâm gia cũng chẳng phải loại nhà cửa xưa cũ chiếm diện thích hơn mười mẫu.
Lâm Kỳ Tuấn tuổi còn trẻ, mọi thứ đều thích Âu hóa, khi mới tới, hắn liền mua lại một tòa nhà tây dương ba tầng có hoa viên của một kẻ phá sản từ phía ngân hàng, tạm coi là nơi cư trú.
Ô tô dừng lại trước cổng lớn Lâm trạch, tài xế bước xuống mở cửa cho Lâm Kỳ Tuấn.
Chân vừa chạm đất, một đầy tớ trai từ trong cửa chạy ra, sắc mặt mang theo vẻ hoảng hốt căng thẳng, tiến đến bên tai Lâm Kỳ Tuấn, nén giọng nói: "Cậu chủ, lão phu nhân đến, muốn cậu trở về thì tới thư phòng gặp phu nhân ngay."
Vừa nghe vậy, Lâm Kỳ Tuấn hơi biến sắc.
Vội vàng vào cửa, vừa đi vừa hỏi đầy tớ trai, "Sao mẹ tôi lại đột nhiên tới đây? Tại sao đột nhiên muốn gặp tôi? Các người chẳng biết làm việc gì cả, đáng lẽ phải gọi điện tới hiệu buôn dương hành để tôi biết sớm một chút…"
Đầy tớ trai tỏ vẻ đau khổ đáp: "Lão phu nhân nói không được gọi điện báo cho cậu biết, ai dám trái ý bà? Tôi thấy sắc mặt lão phu nhân không được tốt lắm, cậu chủ ứng phó cẩn thận đấy."
Lâm Kỳ Tuấn ba bước thành hai mà lên thang lầu, nhìn cửa thư phòng phía bên kia hành lang, bước chân bỗng nhiên chậm lại.
Hít một hơi, cố ý chậm rãi ung dung đi tới trước cửa.
Cúi đầu nhìn lướt qua người mình, hắn dùng bàn tay vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo, nhấc tay nhẹ nhàng gõ cửa.
Bên trong lập tức vang lên tiếng người nói: "Vào đi."
Là giọng nói quen thuộc của mẹ.
Nghe sự nghiêm khắc hòa trong lời nói, Lâm Kỳ Tuấn không khỏi thấp thỏm, tiếc rằng đã gõ cửa, tuyệt không thể không vào, đành phải đẩy cửa vào trong, vừa nhìn thấy mẹ mình, hắn đầu tiên là đứng ở cửa gọi một tiếng "mẹ", chậm rãi tới bên cạnh bà, mỉm cười hỏi: "Mẹ tới lúc nào vậy? Thế mà chẳng nói với con tiếng nào để con tới nhà ga đón mẹ.
Lâm lão phu nhân là kiểu người cũ điển hình, nói cười không tùy tiện, chừng bốn mươi tuổi, bên ngoài khoác một chiếc áo lụa xanh kiểu dáng cổ xưa, đang ngồi trên chiếc ghế bành.
Lâm Kỳ Tuấn nói chuyện với bà, bà không để ý, ánh mắt quét ngang tới, chỉ yên lặng nhìn hắn.
Lâm Kỳ Tuấn bị bà nhìn như vậy càng thêm bồn chồn, cười gượng gạo, nói: "Mẹ vẫn không thích ngồi sô pha à, thực ra trong thư phòng của con cũng có sô pha đấy, ngồi rất thoải mái mà, sao mẹ không thử một lần? Tội gì phải mang chiếc ghế bành nặng trịch này ở tầng một lên đây."
Lúc này Lâm lão phu nhân mới lên tiếng, vừa mở miệng đã lạnh lùng nói: "Con quỳ xuống."
Lâm Kỳ Tuấn kinh hãi, cũng chẳng dám hỏi bà nguyên nhân, ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt mẹ mình.
Lâm lão phu nhân quát hỏi trên đỉnh đầu hắn, "Con coi trời bằng vung như thế, bây giờ còn có thể làm càn hơn chút nữa được không?"
Lâm Kỳ Tuấn cười khổ đáp: "Con không biết đã làm gì khiến mẹ giận…"
Lâm lão phu nhân cả giận nói: "Con đem hiệu buôn dương hành của Lâm gia chúng ta giao vào tay người nước ngoài là vì thấy núi cao hoàng đế ở xa, cha con và mẹ không thể biết được, đúng không? Nghiệp chướng!"
Tâm trí Lâm Kỳ Tuấn trầm xuống.
Để người nước ngoài góp cổ phần là việc hắn làm ở thủ đô, hắn chỉ sợ người trong nhà không đồng ý nên vẫn chưa nói, cũng cấm quản sự ở thủ đô báo cáo về Quảng Đông.
Vốn dự định sang năm làm ra được chút thành tựu, lúc đó báo cáo cũng không muộn.
Mẹ hắn cũng từng chưởng quản gia đình, cũng đã từng là người làm ăn buôn bán, chỉ cần nghe được điểm có lợi khi hợp tác làm ăn với người nước ngoài, lại nghe hắn ỷ ôi nói đến việc thời thế khó khăn, đương nhiên tâm lý cũng sẽ thả lỏng.
Ai ngờ tin tức lại truyền về bên đó nhanh vậy?
Lâm Kỳ Tuấn hận cái tên đâm thọc bí ẩn kia đến nghiến răng nghiến lợi, trên mặt lại chẳng dám lộ nửa điểm oán khí, dè dặt nói: "Mẹ à, việc này một lời khó nói hết… Con cũng chỉ là bị hải quan dồn đến bước đường cùng nên mới phải kiếm một người nước ngoài làm chỗ dựa."
Hắn kể lại chuyện hải quan kê biên tài sản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!