Chương 9: Part 1

Ngày hôm sau, hai người cùng ăn sáng.

Người hầu đem mấy tờ báo được giao vào mỗi buổi sáng tới, Tuyên Hoài Phòng cố ý chọn một tờ "thương hội nhật báo", vừa uống cháo loãng vừa dùng một tay lật xem, sau khi xem xong, y có chút kinh ngạc hỏi Bạch Tuyết Lam: "Thế nào? Chuyện lông gà vỏ tỏi mà anh còn dẫn binh bắt người?"

Bạch Tuyết Lam dùng nước sốt thịt trộn với cơm, cũng chẳng ngẩng đầu lên mà nói: "Ừ, cũng không nhiều lắm, mới bắt vài ba tên thôi. Nhốt đám yêu ma quỷ quái kia một chút, trấn áp tà khí. Nha môn hải quan của chúng ta chính là một tòa trấn yêu tháp."

Tuyên Hoài Phong nói: "Anh phải cẩn thận, bắt người lung tung sẽ dẫn đến lửa thiêu thân đấy."

Bạch Tuyết Lam đáp: "Em tưởng anh là tên hồ đồ sao? Đương nhiên là túm được bím tóc của người ta mới bắt lại. Được rồi, mau ăn cơm đi, tối qua còn nói dạ dày không thoải mái, bây giờ lại vừa ăn vừa đọc báo. Còn như vậy nữa, lần sau anh làm được nửa đường, em cũng đừng kêu ca đau dạ dày."

Tuyên Hoài Phong trợn mắt lườm hắn một cái: "Mới sáng sớm ra mà anh chỉ biết nghĩ đến mấy thứ tà đạo. Em thấy nha môn hải quan trước hết hẳn phải nhốt anh vài bận, trấn áp tà khí của anh mới đúng."

Bạch Tuyết Lam bèn cười rộ lên, và nốt hai miếng cơm còn lại, đặt bát xuống, đứng phía sau Tuyên Hoài Phong, khom lưng đem đầu đặt lên vai y, kề sát gương mặt y, hai tay ôm lấy y, hỏi: "Em nói xem, anh tà khí thế nào? Không nói rõ ràng, anh không tha cho em."

Tuyên Hoài Phong nâng bát giữa không trung, miệng kêu: "Đừng làm loạn, đừng làm loạn, nhìn này, cháo sánh hết ra rồi."

Bạch Tuyết Lam nói: "Cháo này không tồi, em mớm cho anh hai miếng giống tối hôm qua thì anh sẽ thả em ra."

Tuyên Hoài Phong nói: "Tối hôm qua là do em uống rượu, nếu tỉnh táo, em tuyệt đối không làm cái loại việc này."

Bạch Tuyết Lam cười hỏi: "Cái loại việc này? Loại nào?"

Tuyên Hoài Phong đỏ mặt lên, khuỷu tay huých về phía sau, đánh lên thắt lưng Bạch Tuyết Lam. Bạch Tuyết Lam lập tức đau đớn kêu lên một tiếng, thả lỏng tay.

Tuyên Hoài Phong quay đầu lại, đôi mắt nhìn hắn chăm chú, ung dung nói: "Anh không cần diễn kịch, mới đụng một cái sao có thể đau đến thế? Em cũng có dùng sức đâu."

Bạch Tuyết Lam thấy y biết tỏng rồi nên cũng chẳng làm bộ làm tịch nữa, mỉm cười khiến hàm răng trắng tựa tuyết lộ ra, nói sâu xa: "Em không dùng sức? Trách không được, thảo nào cú huých kia khiến anh thoải mái như được em vuốt ve vậy."

Hai người nói nói cười cười một hồi, cuối cùng cũng giải quyết xong bữa sáng.

Tuyên Hoài Phong còn nói: "Hôm qua em nói với Tống Nhâm là muốn ra ngoài, cậu ta kêu không có sự đồng ý của anh, cậu ta không dám để em ra khỏi cửa dù chỉ một bước. Em hỏi một chút, có phải hiện tại em lại bị anh giam lỏng rồi hay không? Lần giam cầm này định kéo dài tới khi nào đây?"

Bạch Tuyết Lam hỏi: "Hôm qua em muốn ra ngoài là định đi đâu? Tới thăm Niên phu nhân?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Sao có thể hôm nào cũng tới thăm được, chị ấy sắp sinh rồi, cũng chẳng có sức mà tiếp đãi đâu. Hôm qua em quá rảnh rỗi nên muốn tới hải quan tổng thự làm việc. Em có thể hỗ trợ một số công việc ở chỗ anh."

Bạch Tuyết Lam nói: "Em vẫn nên dưỡng thương đi, không cần vội vã làm việc."

Tuyên Hoài Phong nói: "Miệng vết thương đã khỏi rồi, còn dưỡng cái gì?"

Bạch Tuyết Lam đáp: "Cần phải tĩnh dưỡng một chút."

Tuyên Hoài Phong dừng lại, đánh giá Bạch Tuyết Lam một lượt, bỗng nhiên bật cười: "Anh thật sự tính giam lỏng em, có phải không?"

Bạch Tuyết Lam nói: "Làm gì có việc như thế, tại sao anh phải giam lỏng em?"

Tuyên Hoài Phong nghiêm mặt nói: "Thẳng thắn nói với anh vài câu, về phía hải quan tổng thự, anh không cho em đi làm trở lại, đó là quyền tổng trưởng của anh, em không nhắc đến. Tuy nhiên, nếu là nghỉ ngơi, vậy em phải có quyền của người được nghỉ ngơi. Khi nào muốn ra ngoài cũng chẳng phải chịu sự quản thúc của ai."

Bạch Tuyết Lam nhíu mày, "Em ồn ào muốn ra ngoài, vậy rốt cuộc em muốn đi đâu?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Không có chỗ nào cụ thể. Chẳng qua đó là quyền của em, bị người khác đoạt đi cũng chẳng thoải mái gì. Nếu như anh bị nhốt ở một chỗ, muốn ra ngoài cũng phải được người khác cho phép, em chẳng tin anh vẫn cảm thấy dễ chịu. Em có thể đi đâu nào? Những người mà em giao tiếp anh đều biết hết, cùng lắm chỉ là vài người bạn tán gẫu về văn học, hay bạn học khoa học trước kia.

Hoặc là nhất thời buồn chán, đi xem phim, tới công viên ngắm hồ nước, tản bộ giải sầu, chẳng lẽ mấy cái này cũng phải chờ anh cho phép…"

Không đợi y nói xong, Bạch Tuyết Lam giơ tay lên, nhìn lên đồng hồ, khoát tay nói: "Được rồi, giờ không thảo luận việc đó nữa. Hôm nay anh phải đến phủ tổng lý một chuyến, không thể muộn. Vấn đề này, chờ khi nào anh rảnh sẽ cùng tâm sự với em."

Tuyên Hoài Phong đáp: "Em thấy cũng chả cần phải tâm sự. Chẳng lẽ quyền tự do hoạt động của một người chỉ cần tâm sự là có thể đạt được hay sao?"

Bạch Tuyết Lam không khỏi nở nụ cười, tiến lên ôm Tuyên Hoài Phong, hôn nhẹ lên môi y, vội vàng rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!