Chương 8: Part 2

Bạch Tuyết Lam vừa cảm động vừa không khỏi hối hận, có chút đau lòng, nhích ghế qua ngồi bên cạnh Tuyên Hoài Phong, hỏi: "Cắn có đau không?" Vươn tay sang, nhẹ nhàng xoa bóp trên cần cổ thon dài trắng nõn.

Tuyên Hoài Phong bị hắn xoa bóp đến ngứa ngáy, nhịn không được cười rộ lên, đẩy tay hắn ra: "Ít động tay động chân thôi."

Vừa nhìn thấy má lúm đồng tiền quyến rũ của y, chóp mũi lại ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên cơ thể ấy, tâm trí lập tức trở nên vui vẻ, Bạch Tuyết Lam mỉm cười nói nhỏ: "Anh không động chân, động bộ phận khác, được không?"

Tuyên Hoài Phong ở cùng hắn đã lâu nên cũng học được không ít thứ xấu, vừa nghe xong đã hiểu nó có ý gì, vành tai lập tức đỏ ửng.

Đang lúc vui đùa ngọt ngào, người hầu gõ cửa bước vào.

"Tổng trưởng, Tuyên phó quan, cơm chiều tới rồi."

Mở nắp chiếc hộp lớn kia, lấy từng tầng từng tầng ra ngoài, bên trong có hai đĩa rau trộn nhỏ, hai món thường và hai món mặn đều nóng hổi, tiếp đến là hai bát cơm tẻ.

Một gã người hầu khác mở chiếc giỏ ra, lấy đồ đặt lên bàn. Đó là một chai hoàng tửu được hâm nóng và hai chén rượu nho nhỏ, sạch sẽ, được làm ấm từ trước.

(Hoàng tửu: rượu vàng, rượu Thiệu Hưng)

Bạch Tuyết Lam vừa thấy liền hỏi: "Tại sao lại mang rượu tới đây?"

Người hầu đáp: "Đây là do Tuyên phó quan yêu cầu."

Bạch Tuyết Lam lập tức ngó sang nhìn Tuyên Hoài Phong.

Tuyên Hoài Phong ung dung nói: "Đã lâu không uống rượu nên hơi thèm. Em không quen uống rượu nặng nên lấy chút hoàng tửu đến, tương đối thích hợp."

Hai gã người hầu dọn rượu và thức ăn xong, không chờ có người ra lệnh liền ra ngoài, đóng cửa.

Tuyên Hoài Phong cầm lấy chén rượu, rót đầy cả hai, đặt một ly trước mặt Bạch Tuyết Lam.

Bạch Tuyết Lam liếc qua chiếc chén kia một cái, hỏi: "Em muốn dụ anh phá giới?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Uống một mình không thú vị, anh uống cùng em một chút."

Bạch Tuyết Lam nói: "Anh nói rồi, muốn kiêng rượu."

Tuyên Hoài Phong thở dài một hơi, "Chuyện nhỏ lâu lắm rồi mà anh vẫn nhớ rõ như vậy."

Ánh mắt Bạch Tuyết Lam trở nên buồn bã, cổ họng bỗng nhiên nghèn nghẹn: "Anh nhớ rõ, đương nhiên anh nhớ rõ!"

Tựa như một sợi dây bị chôn trong bùn đất bị người ta rút ra một nửa, nút thắt ở sâu trong lòng cũng bị kéo đến đau đớn.

Là hắn uống rượu.

Là hắn đẩy Tuyên Hoài Phong xuống mặt đất.

Là hắn khiến cho mảnh vỡ của chai rượu thủy tinh đâm hai tay Tuyên Hoài Phong toàn là máu tươi.

Tuyên Hoài Phong hỏi: "Anh thật sự không uống?"

Bạch Tuyết Lam lắc đầu.

Tuyên Hoài Phong lại hỏi: "Cho dù uống cùng em một chén cũng không được?"

Bạch Tuyết Lam vẫn kiên quyết lắc đầu.

Tuyên Hoài Phong nói: "Em biết, tửu lượng của anh rất lớn, cũng luôn thích uống rượu."

Bạch Tuyết Lam nói: "Tửu lượng lớn, thích uống rượu, cùng với việc sám hối vì việc mình làm sai mà quyết tâm kiêng rượu là hai việc khác nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!