Chương 7: Part 1

Tuyên Hoài Phong mở mắt ra, sờ sang bên cạnh lại thấy trống rỗng, y đoán là Bạch Tuyết Lam tỉnh dậy trước, đã ra ngoài rồi.

Hôm qua chưa ăn cơm tối đã ngủ, bụng réo rì rầm, y đứng lên thay quần áo, đánh răng rửa mặt, đi ra ngoài gọi người hầu tới, muốn kêu hắn nói với nhà bếp nhanh chóng nấu chút đồ ăn sáng rồi mang tới đây.

Bữa sáng tới, Tuyên Hoài Phong nhanh chóng ăn xong một chén cháo trộn dưa muối, buông bát, cảm thấy có chút kỳ quái.

Cơm nước xong, y gọi một người lại hỏi.

Người nọ đáp: "Sáng sớm nay tổng trưởng đã tới nha môn làm việc rồi."

Tuyên Hoài Phong thầm kinh ngạc, tại sao tên này lại đột nhiên chăm chỉ vậy?

Có điều, Bạch Tuyết Lam chăm lo công vụ vẫn tốt hơn so với việc sống phóng túng, Tuyên Hoài Phong cũng không hỏi nhiều nữa, gọi Tống Nhâm lại, nói chuẩn bị xe ra ngoài.

Tống Nhâm hỏi: "Đi ra ngoài? Hôm qua đã ra ngoài một chuyến rồi, hôm nay lại đi đâu?"

Tuyên Hoài Phong nói: "Tới nha môn của cục hải quan, đã nhiều ngày như vậy rồi, tôi cũng nên tới làm chút việc. Không thể nào cứ nghỉ ngơi mãi như vậy được."

Tống Nhâm vừa nghe vậy đã xua tay cười nói: "Tuyên phó quan, đây không phải việc tôi có thể làm chủ. Tổng trưởng nói, thương thế của ngài vẫn chưa tốt, không thể tới nha môn. Nếu ngài thật sự muốn đi, vậy xin ngài chờ tổng trưởng trở về rồi tự mình hỏi ý ngài ấy đi. Bằng không thì tôi không dám làm theo lời ngài đâu."

Tuyên Hoài Phong vừa tức vừa buồn cười nói: "Bây giờ đến tự do cá nhân của tôi cũng mất là như thế nào? Ngay cả cái quyền muốn làm việc mình muốn cũng không có? Uổng cho anh to xác như vậy mà chỉ biết sợ hắn. Đừng lo, anh theo tôi đến nha môn cục hải quan một chuyến, dù sao tổng trưởng cũng ở đó, thấy hắn, tôi muốn hắn đồng ý trước mặt tôi."

Tống Nhâm nói: "Hôm nay tổng trưởng không có mặt ở nha môn cục hải quan đâu."

Tuyên Hoài Phong ngẩn ra, hỏi: "Vậy hắn đi đâu?"

Tống Nhâm nói, "Việc này tôi cũng không rõ lắm, buổi sáng, lúc tôi đang báo cáo tình hình với tổng trưởng, có người gọi một cú điện thoại đến, tổng trưởng tiếp xong liền vội vàng ra ngoài. Tôi có đưa ngài ấy ra cổng lớn, nghe thấy địa điểm ngài ấy nói không phải là nha môn cục hải quan. Hình như là việc kiểm tra một chiếc thuyền lớn ở bến cảng, có người không phục nên nháo loạn hết lên, ngài ấy vội vàng tới đó xem tình trạng ra sao."

Tuyên Hoài Phong có chút lo lắng, "Đã như vậy thì tôi cũng nên đến xem. Nếu có thể trợ giúp được gì đó thì vẫn tốt hơn."

Tống Nhâm cười ha hả: "Tuyên phó quan, không phải tôi cằn nhằn đâu, nhưng mà ngài đúng là quan tâm nhiều thứ quá. Đấy chỉ là việc cỏn con thôi, tổng trưởng đã tới đó rồi thì còn gì không ổn định được? Ngài cứ ở đây nghỉ ngơi đi, không chừng chốc lát nữa tổng trưởng về ngay."

Tuy rằng hắn luôn tươi cười nhưng thật ra lại là người nói một không nói hai, là nhân vật không cách nào lay chuyển được. Hắn đã nói không cho Tuyên Hoài Phong ra ngoài thì tuyệt đối không để Tuyên Hoài Phong bước ra khỏi cánh cửa của công quán dù chỉ nửa bước.

Tuyên Hoài Phong chẳng còn cách nào khác, nghĩ Tống Nhâm nói cũng có lý, cho dù ở bến cảng có chuyện gì đi chăng nữa thì Bạch Tuyết Lam đến rồi, với khí thế của hắn cũng có thể áp đảo sự tình, chờ Bạch Tuyết Lam về rồi hỏi rõ cũng được.

Y liền đi về phía thư phòng.

Đến thư phòng, tập công văn tối qua đặt ở trên bàn đã không thấy đâu, chẳng biết là Bạch Tuyết Lam cầm đi hay là Tôn phó quan thu dọn lại. Đúng là chẳng có việc gì để làm.

Tuyên Hoài Phong nhàn rỗi đi dạo một vòng, chợt nhớ đến quyển "Cuốn theo chiều gió". Y nhớ rõ ở chỗ Bạch Tuyết Lam ngoại trừ một quyển được phiên dịch sang Tiếng Trung, còn có một bản tiếng Anh được mang từ Mỹ về. Bản thân du học về nước đã lâu, học tiếng Pháp thì gà mờ, hiện tại đang nhàn rỗi, tội gì không mang bản tiếng Anh này ra xem một chút, vừa ôn tập tiếng Anh, không vứt những gì đã học được ra sau đầu, vừa tranh thủ thưởng thức quyển tiểu thuyết tuyệt vời kia.

(Nguyên văn: Nhớ tới quyển "phiêu"… Thực chất quyển "phiêu" này là "loạn thế giai nhân toàn tập" hay chính là "cuốn theo chiều gió toàn tập")

Không ngờ, tìm trên giá sách của Bạch Tuyết Lam một lúc lâu vẫn không thấy bản tiếng Anh kia đâu.

Tuyên Hoài Phong nghĩ, có lẽ Bạch Tuyết Lam có rất nhiều sách, giá sách này không đủ chứa, vậy nên y đi vòng qua chiếc tủ thủy tinh, tiến về phía sương phòng. Ngoại trừ quyển tiểu thuyết kia, Bạch Tuyết Lam còn một đống sách văn học ngoại quốc, chắc là để hết ở đó, có khi phải gọi người hầu tới cầm hộ một tay mới được.

(Sương phòng: là hai phòng bên cạnh gian chính. Đây là quy cách cố định của kiểu kiến trúc tứ hợp viện)

Y gọi một tiếng, không có người hầu nào tiến đi tới.

Ra khỏi thư phòng, đứng ở chỗ rẽ nhìn ra chung quanh.

Chỉ chốc lát, quả nhiên nhìn thấy bóng người mặc áo bông thô màu lam đang đi về phía đông, hai vai thụp xuống, đi dọc theo mép tường, dường như đang né tránh điều gì đó.

Tuyên Hoài Phong nhìn kỹ, hóa ra là người quen, không khỏi gọi một tiếng: "Phó Tam?"

Thân hình người nọ cứng đờ, rụt cổ lại, hình như cố ý bước nhanh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!